Thanh Chương - Nghệ An Online

Go Back   Thanh Chương - Nghệ An Online > CUNG VĂN HÓA > Văn chương
> Văn đàn

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 21-08-2014, 08:22 PM   #1
LamGiăng
Cao niên
 
Tham gia ngày: Sep 2012
Bài gửi: 1,749
Cảm ơn: 3,176
Được cảm ơn 3,198 lần trong 1,400 bài
LamGiăng is on a distinguished road
Default Truyện ngắn: Lam Giăng

NỤ CƯỜI GƯỢNG

Hiên là cô gái hiền lành, nết na, thùy mỵ, con một gia đình thuần nông, chất phác. Hồi nhỏ, khi đang ngồi trên ghế nhà trường phổ thông, Hiên học hành chăm chỉ, thành tích học tập năm nào cũng rất cao, là một cô gái có ngoại hình khá, lại năng nổ, tích cực tham gia các phong trào của trường, của lớp. Trời phú cho Hiên da trắng, má hồng, mái tóc dài đen mượt, khuôn mặt trái xoan… nên sớm lọt vào mắt bao bạn bè trang lứa cùng lớp, cùng trường, các thầy cô giáo ai cũng quí mến Hiên.
Tiếng lành đồn xa, làng trên xã dưới biết bao chàng trai, luôn để mắt đến Hiên. Bạn học cùng làng là lớp trưởng, lại cùng nhóm học sinh giỏi toán với Hiên, cũng có nhiều người đã ghen tỵ Trường với Hiên. Sau khi học hết cấp 3, gia đình thuộc diện khó khăn về kinh tế, nên Hiên phải ở nhà giúp đỡ bố mẹ. Từ khi nghỉ học nhà Hiên đêm nào cũng đông khách vào ra.
Thời gian thấm thoắt trôi qua, trong sự đổi thay muôn màu của cuộc sống, cuối cùng Hiên cũng đã lựa chọn cho mình một bến đỗ khá lý tưởng, nhiều người nuối tiếc khi không được Hiên nhận lời cầu hôn, dù bố mẹ, anh em không đồng ý cho Hiên lấy Đức, nhưng Hiên đã lựa chọn, đành lòng bố mẹ phải chiều theo ý con.
Về nhà chồng ở làng bên, hai nhà cũng xa cách nhau hơn 10 km. Hiên được bố mẹ chồng, anh em nhà chồng quí mến, tạo điều kiện tốt nhất cho vợ chồng Hiên sớm có cuộc sống ổn định, họ có cô con dâu hiếu thảo như Hiên, thật quí hơn bắt được cục vàng. Đức hơn Hiên mười tuổi, là một người điểm trai, khỏe mạnh, con nhà giàu có nhất vùng, là người từng trải, va chạm nhiều trong cuộc sống, nhất là trong tình yêu đã có nhiều cô gái xin được chết dưới tay Đức. Hiên cũng lấy làm hãnh diện cùng bạn bè.
Hạnh phúc ngập tràn của đôi vợ chồng trẻ, sau 6 năm chung sống, lần lượt hai đứa con trai chào đời, bạn bè, anh em bố mẹ rất vui và mừng cho Hiên, ngôi nhà 2 tầng khang trang được bố mẹ chồng xây dựng cho, mọi đồ đạc, từ nhỏ đến lớn đều được mẹ chồng mua sắm không thiếu một thừ gì. Hiên tự hào ra mặt.
Trước khi đến với Hiên, Đức đã có vài ba người con gái khác, với ngoại hình cao ráo, ga lăng, giọng nói dẻo quẹo như rót mật vào tai, Đức dễ dàng tiếp cận các cô gái đẹp mà Đức muốn, cô gái nào gặp Đức đều khó lòng cưỡng lại được, mặc dù trình độ văn hóa chỉ lớp 4 trường làng, song Đức học được rất nhiều ở trường đời, sau những năm giao du chí tử cùng Bắc tới Nam. Đức chiếm được Hiên hồi đó là do Hiên vừa học xong phổ thông, con nhà nghèo, chưa được đi ra tiếp xúc nhiều ngoài xã hội, bạn bè của Hiên khi đối mặt với Đức họ lần lượt tự rút lui, trong đó có Trường cậu lớp trưởng gần nhà. Bỏ qua mọi lời khuyên bảo của bố mẹ và anh em, Hiên quyết định làm đám cưới cùng Đức.
Trong cuộc sống thường ngày đều có những lát cắt hố sâu, những cung bậc thăng trầm nhất định. Đức chồng Hiên thường dở thói vũ phu vô cớ, Hiên cắn răng chịu đựng cũng chỉ vì hai đứa con, Hiên cố níu giữ lấy hạnh phúc gia đình trong đau khổ, nhưng càng núi kéo lại thấy càng cách xa hơn. Đức là người chồng đã không biết yêu thương vợ con, lại còn thường xuyên hành hạ Hiên, Từ những câu nói đùa, những lời nói bâng quơ mà mọi người trêu chọc Đức, tưởng chừng vô sự, nhưng không ngờ đó chính là cái cớ để bệnh ghen trong con người Đức trỗi dậy. Đức đánh đập Hiên, xỉ vả đủ kiểu, cả thể xác lần tinh thần, tình cảm vợ chồng ngày một tồi tệ, không làm sao hàn gắn được, nhất là những hôm Đức đi chơi về khuya, miệng sặc sụa mùi bia rượu, Đức như một con thú hoang hung dữ, nhiều khi Hiên định kết liễu đời mình cho xong một cuộc đời bất hạnh, nhưng vì Hiên lại muốn giữa gìn hạnh phúc gia đình nhỏ bé của mình đã dày công gây dựng, nên không thể nào làm được điều đó. Hình ảnh 2 đứa con trai kháu khỉnh luôn hiện lên trước mắt Hiên, nên lại thôi. Hiên kiên nhẫn chịu đựng và hy vọng có một ngày nào đó Đức thay đổi tâm tính, suy nghĩ lại, hiểu và yêu thương mình như xưa.
Với bản chất háo sắc, trăng hoa và có khiếu tán gái, mặc dù Đức đã có vợ và hai cậu con trai song vẫn có nhiều cô gái nhẹ dạ đã trao thân gửi phận cho Đức, Đức khoác lên mình một vỏ bọc kỹ lưỡng nên Hiên không mảy may hay biết. Nếu như người bạn thân của Hiên không kể lại, thì sự thật Đức đã có con với người khác, điều mà có thể Hiên không bao giờ biết được.
Đức rất hiếu thắng, lại cục tính, kiêu căng và gia trưởng, nên Đức không nghe bất cứ một lời góp ý nào, của ai, Đức bảo thủ luôn cho mình là đúng, sau nhiều đêm trăn trở, Hiên thẳng thắn tâm sự cùng Đức, nhưng đều thất vọng, Đức đã không nghe lời Hiên mà còn nổi nóng hành hạ Hiên dã man hơn, những lúc đó Hiên tưởng chừng như mình đang rơi vào một vực thẳm vô hình không lối thoát, Hiên sống trong tuyệt vọng. và quyết định chia tay.
Rời khỏi nhà chồng với 2 bàn tay trắng, kể cả khi ra tòa, mặc dù đã được toan tuyên Hiên có quyền nuôi đứa con trai nhỏ 2 tuổi, nhưng gia đình nhà chồng đã dùng mọi thủ đoạn không cho Hiên đón con đi theo, nhà cửa tài sản trong gia đình Hiên không được chia bất cứ một thứ gì, khi kê biên tài sản thì giấy tờ toàn đứng tên cha mẹ chồng. Bước chân ra đi mà lòng nặng trĩu đắng cay, tủi nhục và đầy thù hận. Hiên lang thang hết nơi này đến nơi khác tìm kiếm việc làm, không dám về nhà cha mẹ đẻ, bao đêm trường đứng trên cầu nhìn xuống dòng sông Công nước cuồn cuộn chảy, Hiên đã định nhảy xuống đó để tự kết thúc cuộc đời, tự giải thoát mình song vẫn không sao làm được. Sau những lần đó Hiên lại hy vọng đến một ngày nào những đứa con của Hiên lớn lên chúng hiểu được nỗi niềm của mẹ nó và tìm về với Hiên, Hiên tưởng tượng ra cuộc sống có mẹ có con vui biết chừng nào, Hiên được tự tay chăm sóc con mình lúc ốm đau, và được các con yêu thương chăm sóc mình những lúc tuổi già, sức yếu, được các con chăm sóc chu đáo.
Lên thành phố tìm việc làm, cũng may cho Hiên ngay từ buổi đầu đã gặp được một gia đình trí thức ở thành phố Thái Nguyên tốt bụng, thương người. Sau khi biết sự thật về chuyện gia đình của Hiên họ đã động viên an ủi, giúp đỡ Hiên rất nhiều, dần dần Hiên cũng đã bắt nhịp với cuộc sống và tiếp tục nuôi hy vọng một ngày nào đó mẹ con Hiên sẽ được đoàn tụ.
Đã hơm 10 năm trôi qua Hiên không dám về nhà, cũng không một lần trở lại nhà chồng thăm con. Hiên không dám bước đi một lần nữa, mặc dù gia đình nơi Hiên ở đã tìm giới thiệu cho Hiên những người tử tế, để Hiên xây dựng lại cuộc sống gia đình, nhưng Hiên chỉ biết nói lời cảm ơn mà thôi, Hiên đã nếm trải cuộc sống quá cay nghiệt, phũ phàng, trái tim Hiên đã đóng băng vĩnh viễn.
Một hôm, đang nhặt rau ở sân nhà, bất ngờ đứa con trai út tìm tới gặp, sau tiếng gọi mẹ ơi, Hiên giật mình quay lại và nhận ra ngay đó là đứa con trai của mình, Hiên chạy lại dang hai tay ôm chặt con vào lòng, nước mắt giàn dụa, Hiên vừa khóc vừa vỗ về âu yếm con, hạnh phúc vỡ òa trong sung sướng, Hiên cảm ơn thượng đế đã đem lại cho Hiên tất cả, cái giây phút mà Hiên đã phải chờ đợi trong suốt mười hai năm qua, tiếng gọi mẹ ơi mà Hiên nghĩ có lẽ chẳng bao giờ được nghe nữa, nhưng hôm nay đã trở thành sự thực, ôm con vào lòng rồi mà Hiên cứ ngỡ mình đang mơ.
Lát sau đứa con gỡ tay Hiên ra và nói, Mẹ ơi! Mẹ thương con thì mẹ hãy cứu con đi, mẹ cho con tiền nhé.
Con cần bao nhiêu tiền?
Một cây thôi mẹ ạ.
Con làm gì mà cần nhiều tiền vậy?
Con trả tiền chơi Gamme
Hiên không tin nổi vào tai mình, đầu óc quay cuồng, choáng váng Hiên vội vàng buông con ra, đi vào nhà và đóng sầm cửa lại, chiếc mũ vải trên đầu đứa con rơi xuống đất lộ rõ bộ tóc 7 màu, trên khuôn mặt hốc hác đứng co ro ngoài cửa, độ vài tiếng sau Hiên thấy một thanh niên khác đến chỗ con mình, hai đứa nói chuyện gì dó, qua khe cửa tuy nhỏ nhưng cũng đủ cho Hiên nhận ra đó là 2 anh em, khôn mặt giống Đức như đúc, chỉ khác ở 2 cánh tay trần chạm trổ những hình thù kỳ quái đến ghê sợ. Hiên đứng nhìn 2 đứa con trai sau một khe cửa hẹp ,cách con chừng nửa bước sao mà thấy xa vời vợi, rồi Hiên như chết lặng đi.
Đã ngoài 45 tuổi, trải qua bao sóng gió cuộc đời nhưng Hiên vẫn giữ được nét duyên ngầm của thời con gái. Tình cờ Trường nhận ra Hiên trong buổi khai giảng lớp Bồi dưỡng viết văn Nguyên Du khóa 8 năm 2014 tại Hà Nội. Sau hơn 25 năm xa cách, Hiên cũng đã kịp nhận ra Trường chàng lớp trưởng giỏi toán ngày nào, nên có ý lảng tránh.
Cuối buổi khai giảng Trường chủ động gặp Hiên tâm sự.
Lâu quá rồi anh không biết tin gì về em, cuộc sống của em hiện giờ ra sao, Đức có khỏe không? chắc lên chức ông bà rồi chứ.
Ta nói chuyện khác đi anh. Trường nhận thấy trong ánh mắt sâu thẳm của Hiên có điều gì đó bất ổn.
Em làm thơ lâu chưa?
Từ lúc chúng em chia tay nhau anh ạ.
Còn anh vẫn khỏe chứ, gia đình sinh sống ở đâu?
Em thấy đấy, khỏe hơn trước nữa là khác, và vẫn một mình sống ở Sài Gòn.
Anh đã đọc thơ em viết, hay lắm đó. Đúng là thất tình có khác, anh không ngờ người giỏi toán như em mà nay làm thơ hay thật.
Bắt gặp nụ cười gượng trên môi Hiên.
Lòng Trường nhói đau.
20 tháng 8 năm 2014
__________________
batcuuthinhanquan.com
LamGiăng vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Những người thích bài viết này:
Old 03-09-2014, 06:51 PM   #2
LamGiăng
Cao niên
 
Tham gia ngày: Sep 2012
Bài gửi: 1,749
Cảm ơn: 3,176
Được cảm ơn 3,198 lần trong 1,400 bài
LamGiăng is on a distinguished road
Default

NGƯỜI ĐÀN BÀ SÁU ĐỜI CHỒNG
Truyện vừa: Bạch Hồng Ngọc

Chương 1
Bước vào đời

Trời phú cho Quỳnh Hương một nhan sắc khá hoàn hảo.
Từ nhỏ, Quỳnh Hương đã nổi tiếng xinh đẹp, được tiếng là người con gái quê mùa, thùy mỵ, nết na nhất làng.
Mới 16 tuổi, nước da trắng, môi hồng, gò má lúc nào cũng ưng ửng đỏ, nên đã sớm có nhiều chàng trai để ý tới. Tình yêu đầu đời đến với chị bắt đầu từ năm 17 tuổi, nên việc học hành ngày càng bị chểnh mảng, lực học sa sút, nhất là năm cuối cấp 3. Rồi kỳ thi tốt nghiệp năm đó, Quỳnh Hương suýt bị trượt.
Gia đình chị, thuộc diện khá giả, giàu có nhất nhì trong làng, có điều kiện rất tốt, để cho chị tiếp tục đi học ở các bậc học cao hơn, song chị không dự thi đại học, mà quyết định ở nhà làm ruộng, giúp đỡ gia đình.
Bạn bè thân thiết của Quỳnh Hương hầu hết là quyết tâm thi vào một trường nào đó, để được tiếp tục đi học, số còn lại, thì cũng đi học một trường nghề, để kiếm công ăn, việc làm. Chứ ở quê, ngày đó con trâu đi trước, cái cày theo sau, vất vả lắm.
Thời bấy giờ, ở quê chị khi đã học hết cấp 3, ít ai chịu ở nhà, nhưng riêng chị, không nghe bất cứ lời của một ai khuyên bảo.
Tiếng con gái nhà lành, hiền thục, chăm chỉ ruộng đồng, đẹp người, đẹp nết, vả lại Quỳnh Hương chịu thương, chịu khó lam lũ, chăm chỉ trong mọi công việc, Quỳnh Hương lại có giọng hát hay, ăn nói lịch sự, dễ thương, khuôn mặt trái xoan, đôi mắt bồ câu, mái tóc suôn và đen mượt, dáng người thanh mảnh, gọn gàng. Nhiều chàng trai trong làng, cũng như mấy xã lân cận, đều để ý và thường xuyên săn đón Quỳnh Hương.
Đêm nào cũng vậy, gia đình Quỳnh Hương rất nhiều khách ra vào, chủ yếu là nam thanh niên, nhiều hôm cả đám nán lại trò chuyện, khuya lắc mới chịu ra về. Chị quá mệt mỏi, trước những sự việc xảy ra không đáng có, nam thanh niên trong làng chị, ngăn cấm nam thanh niên các làng bên cạnh đến nhà chị chơi.
Chuyện trai làng khác bị con trai làng chị bế ném xuống ao bèo như cơm bữa. Dần dần khách qua lại cũng ít hơn, con trai các làng khác, không ai dám bén mảng đến nhà Quỳnh Hương nữa, trai làng thì hầm hè, kèn cựa nhau, làm cho Quỳnh Hương rất khó chịu về những điều tai tiếng đó, đám nào đến Quỳnh Hương cũng là láo nháo, nên chị khôn khéo từ chối.
Một ngày đầu xuân, Quỳnh Hương một mình dạo ngắm xuân trong vườn, gió thổi nhẹ nhẹ, trên làn tóc mai, đọng lại mấy hạt mưa phùn li ti. Phảng phất hương thơm các loài hoa, trong lòng Quỳnh Hương ngây ngất khó tả. Đứng bên gốc bưởi đào, Quỳnh Hương nhìn về xa xăm, hình như đang nghĩ về một ai đó, thỉnh thoảng những giọt nước mưa rơi xuống đồm độp, bước chân trở vào nhà, tự nhiên Quỳnh Hương nở một nụ cười tươi rói.
Bẵng đi một năm, đột nhiên không có một thanh niên nào đến nhà chị chơi nữa, hầu hết đám thanh niên đã có nơi, có chốn, xây dựng gia đình hết lượt, mới 19 tuổi, nhưng tự nhiên Quỳnh Hương thấy lo lắng. Nhiều đêm, Quỳnh Hương nằm trằn trọc mãi không sao ngủ được, có lần chị quay sang hỏi mẹ:
- Bây giờ tính làm sao, hả mẹ?
Mẹ Quỳnh Hương đang thiu thiu ngủ, nghe con hỏi vậy, bà cảm thấy thương con, ngày một ít người đến tìm hiểu, bà nói:
- Con cứ an tâm, mấy đứa trong làng mình, nó sắp lấy vợ hết cả rồi, lấy vợ xong, chúng lo làm ăn, chứ hơi đâu mà đứng đầu làng, canh con mãi được.
Quỳnh Hương úp mặt vào mẹ, khóc nức nở như một đứa trẻ, chưa bao giờ được khóc vậy. Được mẹ vỗ về chia sẻ, rồi Quỳnh Hương ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
Hôm thanh niên toàn xã, tổ chức phát động đi làm đường đột xuất 15 ngày. Quỳnh Hương cũng nằm trong diện phải đi, Mẹ Quỳnh Hương lo lắng lắm, bà nghĩ Quỳnh Hương đi ra ngoài khác làng, khác xã, nhiều đám thanh niên để ý, thấy Quỳnh Hương xinh đẹp, dễ xảy ra chuyện.
Quỳnh Hương cũng vậy, sau bao nhiêu điều tiếng, cô chẳng thiết đi ra ngoài nữa, nhưng nhiệm vụ của thanh niên, không ai có thể từ chối.
Mấy ngày, ăn ở tập trung để làm đường quả là vất vả, song tiếng reo hò, loa phát thanh ầm ĩ, công trường nhộn nhịp, mọi người đều hăng hái làm việc, không ai để ý đến những chuyện trai gái ở đây, mỗi ngày trôi đi, không có việc gì xảy ra là Quỳnh Hương lại thở phào nhẹ nhõm. Nhưng rồi Quỳnh Hương cũng lo công việc, không chú ý đến những chuyện xung quanh mình nữa.
Buổi liên hoan, chia tay nhau sau đợt đột xuất, nhiều thanh niên, tranh nhau đến chúc rượu với Quỳnh Hương, câu vào, câu ra tán tỉnh, có người hỏi địa chỉ gia đình, Quỳnh Hương đã mừng thầm trong bụng. Hôm đó, Quỳnh Hương uống say, về nhà bị bố mẹ mắng một trận.
Ông bố bảo:
- Con gái mà uống rượu say mèm thế kia, thì có ma người ta thèm lấy.
Rồi ông nói tiếp:
- Thật đúng là: “Cha chết không lo, bằng con gái to trong nhà”
Mẹ chị nói chen vào:
- Đi ra phải biết giữ mình chứ, lần sau con mà say nữa, thì mẹ cấm con, không được về cái nhà này nghe chưa.
Quỳnh Hương lấy hai tay, ôm vào đầu bịt tai lại, để khỏi nghe những tiếng mắng nhiếc của bố mẹ, mái tóc Quỳnh Hương bù xù, như một con điên, chị ngồi ủ ũ như tàu lá héo.
Mười chín tuổi rưỡi, gái nhà quê không thấy ai đến, là điều lo lắm, trong làng cứ 18 tuổi hơn là chúng nó xây dựng gia đình cả rồi. Qua một đêm Quỳnh Hương càng thấy ngày một dài hơn, nên Quỳnh Hương mất ăn, mất ngủ, người chị gầy đi, nước da không còn được như trước nữa.
Bố mẹ chị chạy đôn, chạy đáo đến từng nhà hàng xóm trong làng, van xin để đám thanh niên tha cho chị. Nhưng kỳ thực sau mấy đợt vừa rồi, bọn chúng bế thanh niên làng bên, ném xuống ao, được Chi đoàn nhắc nhở, rồi có đứa nào làm chuyện đó nữa đâu, do sợ mà họ tự rút lui chứ.
Có đứa nói với ông bà:
- Bác ơi! Duyên số em Quỳnh Hương nó hẩm hiu vậy thôi, mấy tháng nay, thanh niên làng ta có đứa nào đứng đầu làng ngăn chặn nữa đâu.
Mẹ Quỳnh Hương trên đường đi về nhà, vừa đi vừa nghĩ, chẳng lẽ các cụ nói đúng “Hồng nhan bạc phận”. Hay người ta chê con gái mình, càng nghĩ bà ta càng cảm thấy sốt ruột vô cùng.
__________________
batcuuthinhanquan.com
LamGiăng vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Những người thích bài viết này:
Old 09-10-2014, 06:52 AM   #3
LamGiăng
Cao niên
 
Tham gia ngày: Sep 2012
Bài gửi: 1,749
Cảm ơn: 3,176
Được cảm ơn 3,198 lần trong 1,400 bài
LamGiăng is on a distinguished road
Default

Chương 2
Vài tháng sau, Quỳnh Hương cũng đã tìm được cho mình một bến đỗ lý tưởng. Anh ấy là bộ đội, người cùng làng, trước lúc đi B, Lễ được nghỉ phép 15 ngày để về thăm gia đình.
Hai ông bố, trước kia cũng là bạn Bộ đội với nhau, từ thời chống Pháp. Lễ là con một, gia đình ông bà nội trước đây có công với cách mạng, có uy tín nhất trong làng, nên việc vun vén hạnh phúc cho 2 người cũng rất nhanh chóng, chỉ trong vòng 10 ngày các thủ tục đi bỏ trầu, ăn hỏi cũng đã xong xuôi, hôn lễ được tổ chức, trước khi anh trả phép 2 ngày.
Chị quyết định lấy chồng quá nhanh, nhưng điều đó cũng không làm cho thanh niên khác tiếc ngẩn, tiếc ngơ nữa. Vì cũng đã lâu lắm rồi, không có đám nào đến với Quỳnh Hương cả.
Chồng Quỳnh Hương là Bộ đội, nên bạn bè ai cũng đến, chúc mừng hạnh phúc trăm năm cho họ. Quỳnh Hương cảm thấy hạnh phúc, cô càng hãnh diện về người chồng của mình.
Tuần trăng mật của họ, chỉ vẻn vẹn có hai ngày đêm ngắn ngủi, vì Lễ chồng chị phải trả phép ngay. Chồng chị đi rồi, những tháng ngày sống ở bên nhà chồng yêu thương, chiều chuộng, tạo điều kiện tốt nhất cho Quỳnh hương, cảm thấy thoải mái tâm lý, nên Quỳnh Hương cảm thấy rất hạnh phúc.
Cuối năm 1971, chiến trường đường 9 Khe Sanh ngày một ác liệt, nhưng anh vẫn tranh thủ ghi thư, gửi về đều đặn cho chị, chị biên thư động viên anh, để anh không phải lo lắng, đến những công việc gia đình ở nhà. Rồi một ngày, chị biên thư thông báo cho anh biết là chị đã mang thai, sinh linh bé nhỏ cứ lớn dần trong bụng, bố mẹ hai bên cùng anh em nội ngoại, ai cũng vui mừng, phấn khởi và luôn chúc phúc cho chị. Nơi chiến trường, khi nhận được thư, anh sung sướng vô cùng, rồi anh lại ghi thư về cho chị nhiều hơn.
Chị nhớ lại trước khi lên đường Lễ viết lại mấy câu thơ:
Mười lăm ngày phép ai ngờ
Bén duyên hợp số đẹp giờ cưới luôn.
Nhiều đêm, chị nghĩ làm vợ ở cái tuổi 19, lại mang thai ngay, rồi nhẩm tính, sẽ sinh con vào tuổi 20, đó là cái tuổi mà các cụ hay nói là “Tuổi Thiên đế giáng sinh”, nên Quỳnh Hương có phần lo lắng. Thời gian lặng lẽ trôi qua, chồng chị xông pha nơi chiến trường ác liệt, nhưng vẫn thường xuyên gửi thư về động viên, an ủi, và chia sẻ niềm vui với chị.
Hai tháng trước khi sinh con. Đột nhiên, chị không nhận được bất cứ một lá thư nào nữa của chồng, lòng chị như lửa đốt, chị lo lắng mất ăn mất ngủ, chị viết rất nhiều thư gửi đi, nhưng tuyệt nhiên không có một lá thư nào hồi âm cả, bố mẹ chồng cũng lo lắng không kém, nhưng vẫn hết lời động viên, để chị an tâm và khỏi ảnh hưởng tới cái thai trong bụng.
Anh yêu thương của em!
Đã 2 tháng nay, em không nhận được thư anh, em lo lắng vô cùng, không hiểu tại sao?, những ngày gần đây em không tài nào ngủ được, em lo cho anh nhiều lắm, anh có biết không, chỉ còn mấy ngày nữa là con của chúng ta chào đời, anh hãy đặt tên cho con đi nhé. Những lá thư mà em nhận được của anh em đọc đi, đọc lại nhiều lần, càng đọc em càng thương anh nhiều hơn, nơi chiến trường đạn bom ác liệt, anh hãy cố gắng công tác tốt anh nhé, đừng lo nghĩ nhiều cho mẹ con em ở nhà anh nhé, ở nhà đã có ông bà và các chú các cô. Anh cứ an tâm nhé, đừng lo lắng nhiều, mà ảnh hưởng tới sức chiến đấu.
Còn em…
Đang viết dở lá thư cho chồng, thì Quỳnh Hương trở dạ sinh con. Chị được gia đình, đưa ngay vào bệnh viện huyện, cách nhà khoảng 20 ki-lô-mét.
Một ngày sau đó, gia đình chồng chị nhận được giấy báo tử Liệt sỹ: Hoàng Trọng Lễ là chồng của chị. Mọi người tìm cách che dấu, không cho chị biết, sợ chị buồn và khóc nhiều, ngộ nhỡ băng huyết, thì sẽ khổ cả mẹ lẫn con.
Hôm ở bệnh viện, khi đứa con trai cất tiếng khóc chào đời, cũng là lúc ở nhà, địa phương làm lễ truy điệu cho chồng chị. Hai tuần sau, gia đình nhà chồng đón mẹ con chị về, mọi người mới cho Quỳnh Hương biết tin, là Lễ chồng chị đã hy sinh. Gia đình hai bên, hết sức động viên an ủi, và chia sẻ để cho chị nguôi ngoai đi. Khi nhận được tin chồng đã hy sinh, chị ngất lịm đi hàng tiếng đồng hồ, lúc tỉnh dậy, chị ôm con khóc nấc, nước mắt giàn giụa, như điên dại, Quỳnh Hương kêu trời, kêu đất thảm thiết:
Anh ơi, sao anh lại bỏ mẹ con em mà đi, anh hứa khi chiến thắng, anh sẽ trở về chăm sóc mẹ con em mà. Nay anh đi rồi, mẹ con em sống làm sao đây.
Rồi có lúc Quỳnh Hương lại gào lên, đến nỗi không nghe ra tiếng:
- Anh Lễ ơi!, hãy trở về với em đi, lấy anh mà mới được ở bên anh có 2 ngày thôi, em còn chưa nếm trải hết “mùi đời” thì anh đã bỏ mẹ con em mà đi, về dây, về đây đi anh Lễ ơi. Về với mẹ con em đi anh Lễ ơi, anh Lễ.
Chị gào khác mãi đến nỗi không nghe thể nào nghe rõ tiếng, những cơn nấc nghẹn mỗi lúc một yếu ớt, trong hôn mê.
Hai, ba ngày liền, chị không chịu ăn cơm, mọi người kiên trì thuyết phục, cuối cùng chị cũng bình tĩnh trở lại. Cả nhà thấy thế ai cũng vui an lòng, riêng đứa con trai của chị, thì rất ngoan và bụ bẫm. Chưa đầy tháng tuổi, nhưng đôi mắt lanh lợi, bú mẹ xong là ngủ suốt ngày, chị nhìn đứa con ngoan, mà thương cho số phận của nó, vừa sinh ra đã không thấy mặt bố nữa, nó sẽ phải chịu nhiều thiệt thòi, lớn lên trong cảnh mồ côi bố.
Công việc đồng áng, chị không quản mắng mưa, luôn tảo tần giúp đỡ gia đình, hàng ngày chị ngủ dậy sớm chăm sóc con, giúp đỡ cha mẹ những lúc đau ốm, dần dần chị cũng nguôi ngoai và lấy lại được trạng thái cân bằng, lấy lại được tinh thần lạc quan trong cuộc sống, nhiều đêm ngồi ngoài sân, ngắm ánh trăng thượng tuần vàng quạch, lòng chị cảm thấy se sắt lại, bên cạnh đứa con đang bi bô, mà lòng chị cứ mông lung khó tả.
Hơn hai năm sau, đứa con trai Hoàng Trọng Nghĩa đã biết đi và bi bô tập nói. Đúng là “Gái một con trông mòn con mắt” Quỳnh Hương lại càng xinh đẹp hơn xưa nhiều, bố mẹ chồng rất thương chị, tuổi đời quá trẻ đã sớm mất chồng, không biết sống bao giờ cho hết cuộc đời này đây, càng nghĩ họ càng thương đứa con dâu bạc phận.
Đoạn tang chồng xong, bố mẹ chồng liền bàn với chị, bà nói:
- Quỳnh Hương ơi, con còn trẻ lại xinh đẹp nữa, sớm chịu cảnh mất chồng, Bố mẹ thương con nhiều lắm, sống bao giờ cho hết đời hả con.
Điều này thì Quỳnh Hương biết chứ, từ ngày bặt tin chồng, như có điềm báo, gia đình cứ động viên Quỳnh Hương, sau khi sinh con, cũng là lúc nhận tin báo tử chồng, gia đình họ càng yêu thương, chăm sóc mẹ con chị nhiều hơn. Họ dồn hết tình cảm cho đứa cháu đích tôn này.
Bố Lễ, là trưởng họ, Lễ lại là con trai độc nhất, ông bà lại không có con gái, nên họ bàn với Quỳnh Hương:
- Bây giờ, bố mẹ coi con như là đứa con gái vậy, con cứ an tâm, đừng lo nghĩ nhiều mà ảnh hưởng tới sức khỏe, bao giờ thằng Nghĩa lớn lên một chút, bố mẹ sẽ tính chuyện cho con.
Nghe vậy, Quỳnh Hương cũng mừng thầm trong bụng, nhưng vẫn chưa hiểu hết được ý của bố mẹ chồng, nên hỏi lại:
- Bố mẹ bảo, tính chuyện cho con, là tính chuyện gì đây, con chưa hiểu?
Mẹ chồng nói tiếp:
- Là tính chuyện xây dựng hạnh phúc cho con đó, bố mẹ coi con như là con gái mà.
Quỳnh Hương cảm thấy bối rối, và nói:
- Chuyện này con chưa nghĩ tới mẹ ạ. Con rất hiểu, và thông cảm cho bố mẹ, dẫu sao con cũng cảm ơn tấm lòng tốt của bố mẹ đã giành cho con, cho cháu bấy lâu nay.
Bố chồng Quỳnh Hương ngồi trầm ngâm, hút điếu thuốc lào, nhả đám khỏi ra bay lơ lửng, mắt nhìn lơ đãng theo làn khói bay lên trần nhà. Bất chợt ông đứng dậy, lại ngay bàn thờ thắp nén nhang cho Lễ, con trai ông. Miệng lầm rầm câu gì đó, Quỳnh Hương không nghe rõ.
Một lát sau, Quỳnh Hương cũng đứng dậy, chị đi lại ban thờ, để thắp nén nhang cho chồng, thắp xong chị bảo:
- Con đi làm chiều đây bố mẹ nhé.
Mẹ chồng chị khuyên:
- Từ từ đã con, còn sớm lắm, mới một giờ chiều, trời còn nắng gắt lắm con ạ. Con đi làm sớm quá ảnh hưởng tới sức khỏe đó, việc riêng nhà mình con cứ thư thả thôi, không như việc hợp tác xã con ạ, hôm nay chưa xong thì để ngày mai, chứ nhìn con lam lũ mẹ sốt ruột và lo nhiều cho con.
Hàng ngày đi làm về, thì cơm nước mẹ chồng đã chuẩn bị chu đáo, còn cu Nghĩa, hôm nào bà cũng tắm rửa sạch sẽ, nhiều hôm, ông bà còn cho ăn cơm trước, sợ cháu ngủ đói. Quỳnh Hương đi làm về, không phải làm bất cứ việc gì nữa, có hôm mẹ chồng, còn giành rửa bát, để Quỳnh Hương có nhiều thời gian bên đứa con trai yêu quí.
Hai năm sau đó, giỗ hết tang chồng xong. Mẹ chồng lại gọi chị và bảo:
- Con cứ để thằng Nghĩa lại đây, cho ông bà nuôi, con xem đám nào phù hợp, thì nên đi bước nữa, đời còn dài lắm con ạ. Bố mẹ nhìn con sống một mình thế này, cũng đau lòng lắm, bố mẹ coi con như là con gái, hơn nữa nhà cũng chẳng còn ai, tốt nhất con tìm được đứa nào, nó chịu ở lại đây, thì bố mẹ mừng lắm. Bố mẹ muốn con được hạnh phúc trọn vẹn.
Dạo ấy, có một đơn vị bộ đội ta, từ chiến trường Lào về đóng quân, an dưỡng tại làng chị, chuẩn bị bổ sung quân, vào chiến trường miền Nam. Trong làng mỗi gia đình, có vài người đến ở, đơn vị bộ đội chỉ mượn đất nhà dân để xây dựng mấy lán tạm, gọi là nhà bếp nấu cơm, cho bộ đội ăn tập trung, còn toàn bộ cán bộ và chiến sỹ đều dựa vào nhà dân để ở, bởi theo dự kiến đơn vị bộ đội về đây an dưỡng ở đây 6 tháng thôi,
Bố mẹ đẻ chị cũng có 3 người đến ở, 1 Anh là chính trị viên đại đội, quê Tuyên Quang, 1 cán bộ trung đội, quê Hải Dương, và một cậu chiến sỹ liên lạc, quê Hà Tĩnh. Còn gia đình chị thì mấy cô nhà bếp, quê Thanh Hóa đến ở, nhìn những người lính về đóng quân tại làng, Quỳnh Hương cứ hình dung ra chồng mình, qua các bộ quân phục màu xanh, nhiều đêm chị không sao ngủ được, mà cứ trăn trở khóc hoài.
Thường ngày, chị hay dắt con về ông bà ngoại chơi, thằng Nghĩa nó thích bộ đội lắm, suốt ngày cứ quấn quýt lấy các chú bộ đội.
Không lâu sau, chị đã lọt vào mắt anh chính trị viên Đại đội, Anh đã hiểu, và thông cảm với hoàn cảnh của chị, nhiều lần anh tâm sự với gia đình chồng cũ và gia đình bố mẹ đẻ chị, Anh mong muốn được hai gia đình ủng hộ, cuối cùng, lời đề nghị của anh cũng được chị và hai gia đình đồng ý. Quỳnh Hương cảm thấy hạnh phúc khi được nhà chồng tổ chức đám cưới cho mình. Chồng mới của chị cũng đã nhận Hoàng Trọng Nghĩa làm con, anh ấy rất thương Nghĩa, suốt ngày cõng con đi chơi.

còn nữa...
__________________
batcuuthinhanquan.com

thay đổi nội dung bởi: LamGiăng, 09-10-2014 lúc 10:29 PM
LamGiăng vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Old 09-10-2014, 06:53 AM   #4
LamGiăng
Cao niên
 
Tham gia ngày: Sep 2012
Bài gửi: 1,749
Cảm ơn: 3,176
Được cảm ơn 3,198 lần trong 1,400 bài
LamGiăng is on a distinguished road
Default

Tiếp chương 2

Gia đình nhà chồng cũ của chị hiếm hoi con cái, họ có duy nhất mình Lễ, nhưng nay đã hy sinh, có người thương yêu chịu cưới con dâu, nên họ cũng lấy làm hãnh diện với dân làng, họ coi anh như đứa con trai, nên sau đám cưới, họ cho phép anh chuyển từ gia đình bố mẹ chị, sang ở cùng gia đình bố mẹ chồng cũ, họ rất thương yêu và quí trọng anh. Quỳnh Hương cảm thấy hạnh phúc vô cùng, cu Nghĩa thì suốt ngày theo chân bố không chịu rời nửa bước, Ông bà thấy vậy, trong lòng cũng nguôi ngoai, nỗi nhớ con trai cũng vợi đi nhiều.
Đúng hai tháng sau, bố và em trai chồng chị mới có điều kiện đến thăm vợ chồng chị, và thăm gia đình, thăm quê hương chị, gặp bố mẹ chồng chị để nói lời cảm ơn, và xin được đón chị về quê hương anh ở tận Tuyên Quang.
Ngày hôm sau, chồng chị có lệnh di chuyển quân, chi viện cho chiến trường miền Nam rực lửa. Thế là dự định cùng chị về Tuyên Quang của anh chị để báo hỷ bất thành, do anh phải đi ngay, nên Quỳnh Hương bồn chồn lo lắng, chị sợ chiến tranh, chị sợ đủ thứ… Nhưng Quỳnh Hương vẫn vui vẻ động viên anh lên đường, và khuyên chồng , chị nói:
- Anh hãy đi đi, và an tâm công tác, nhớ lời em là hãy nhận và hoàn thành bất kỳ việc gì khi được đơn vị giao phó.
Nam cầm chặt tay Quỳnh Hương, và nói:
- Anh hứa với em, là sẽ quyết tâm nhận và hoàn thành mọi nhiệm vụ, bao giờ chiến tranh kết thúc anh sẽ về bên em.
Trước lúc anh lên đường thì Quỳnh Hương cũng đã kịp báo tin vui cho anh và gia đình được biết là chị đã mang thai. Anh động viên chị rất nhiều, hai người chỉ biết ôm nhau thật chặt, cùng lắng nghe nhịp đập của trái tim mình.
Ngày anh đi vào Nam thì Quỳnh Hương cũng theo bố anh, và em trai anh về Tuyên Quang, quê chồng làm ăn sinh sống.
Buổi chia tay của gia đình anh chị thật là vội vã. Sáng hôm đó trời mưa tầm tã. Trong hàng quân, từng chiến sỹ mang áo mưa, đầu đội mũ cứng, ánh sao vàng lấp lánh, trên lưng ba lô đầy căng, làm cho hàng quân đã dài lại càng dài thêm. Những cái bắt tay nồng thắm, những giọt nước mắt, chảy ròng rã theo mưa, mấy cụ già cao tuổi nhất làng cũng ra tận sân kho hợp tác xã, để chia tay các anh.
Tiếng còi báo lệnh hành quân nổi lên, đoàn quân từ từ di chuyển, những bước chân rầm rập, xa dần, xa dần, trong mưa.
Quỳnh Hương đi theo một đoạn, rồi dừng lại, vẫy tay tiễn chồng, cho đến khi đoàn quân khuất hẳn mới quay trở về nhà. Thằng Nghĩa cũng vừa ngủ dậy, tự nhiên khóc ré lên, và cứ đòi mẹ đi gọi bố về, lúc đó Quỳnh Hương chỉ biết ôm con mà khóc nức nở.
Chiều hôm đó, chị chia tay cả 2 gia đình để theo bố chồng về Tuyên Quang sinh sống. Trời vẫn mưa nặng hạt, chờ con ngủ xong, cả ba người sang bến xe Đô Lương, trời cũng gần chập tối, may mà vẫn còn kịp để đăng ký mua vé xe cho ngày hôm sau đi.
Suốt đêm đó ba bố con ngồi ở bến xe, trời cứ mưa rả rích không ngớt. Quỳnh Hương cứ thở dài, làm cho bố chồng thêm lo lắng.
Những đợt gió cuối thu bắt đầu thổi mạnh, chị không dám kêu, mặc dù cảm thấy ớn lạnh, một cảm giác sợ hãi chạy dọc sống lưng chị, rồi trong đầu chị cứ nghĩ mông lung, lúc nghĩ về con, khi nghĩ về chồng, cứ thế chị cảm thấy lo lắng mà không biết làm sao? Đây cũng là lần đầu tiên chị phải xa đứa con trai của chị, có lẽ giờ này nó đang khóc, bắt ông bà đi gọi mẹ về cho nó. Giờ này chắc anh đang hành quân, có lẽ anh mệt lắm đó…chị nghĩ hết cái này đấn cái khác mà không sao ngớt được, nhìn bố chồng và em trai ngổi ngủ gà, ngủ gật trên nền xi măng, trong nhà chờ của bến xe, chị thấy thương cho họ vô cùng. Đêm đó ngồi chờ xe chị không sao ngủ được, khi mọi người cùng đi đã gật gù ngủ cả, chị cảm thấy cô đơn trống trải đến vô cùng, tiếng những con côn trùng kêu trong đêm khuya, càng làm cho chị thêm não ruột, thỉnh thoảng mấy con ếch kêu to như đang tìm kiếm bạn tình, ộp ộp, oạp oạp cho tới sáng.
Về với mảnh đất Tuyên Quang, chị không bất ngờ lắm, vì quê nhà cũng là miền đồi núi, chỉ có điều núi đồi ở Tuyên Quang cao hơn, xóm làng thưa thớt, đường sá đi lại khó khăn. Hôm về quê chồng, xuống xe xong chị còn phải đi bộ gần nửa ngày nữa mới tới nơi. Dù mệt lắm, nhưng những làn gió mát thổi nhè nhẹ, phảng phất mùi hương rừng dìu dịu, ngất ngây, làm lòng Quỳnh Hương phấn chấn, quên hết mệt mỏi.
Những cánh thư cứ đều đặn, qua lại giữa tiền tuyến và hậu phương, anh chị động viên nhau, dành những tình cảm chân thành nhất cho nhau, những lúc rảnh rỗi, chị cứ đem thư chồng ra đọc, rồi lại viết thư gửi cho chồng.
Chị sinh một đứa con trai kháu khỉnh giống anh như đúc, ngày chị sinh cũng là ngày chị nhận được lá thư cuối cùng của anh gửi về, trong lá thư đó anh đã đặt tên cho con là Nguyễn Trường Sơn.
Những lá thư cũ, anh gửi về chị mang ra cứ đọc đi, đọc lại không biết bao nhiêu lần, nghe tin chiến sự ngày càng ác liệt, Quỳnh Hương như ngồi trên đống lửa. và đưa thư anh ra đọc:
Bố mẹ kính quí!
Quỳnh Hương yêu của anh!
Nhận được thư em đã qua 2 ngày, song chiến trường ác liệt quá, anh không có thời gian nhiều để biên thư về thăm em. Có lẽ giờ này, em đang mong thư anh nhiều lắm nhỉ.
Hôm nay, chiến trường tạm lắng tiếng đạn bom, anh tranh thủ biên thư về cho em ngay, kẻo em mong đợi nhiều, ảnh hưởng tới đứa con trong bụng.
Em yêu quí!
Em đang làm gì đó, đã ăn com chưa?, đang mải mê với công việc, hay đang say sưa với giấc ngủ ngon lành, hãy dừng tay lại và tỉnh giấc ngủ, để đọc thư anh từ chiến trường gửi về thăm em đây.
Lời đầu thư, anh chân thành kính chúc bố mẹ mạnh khỏe, anh chúc các em luôn khỏe, công tác tốt là anh vui nhất.
Em ạ, dạo này bố mẹ, các em có được khỏe không? Công việc đồng áng thế nào, chắc là vắng anh thì vất vả lắm nhỉ, bây giờ có lẽ em cũng đã quen với khí hậu, cuộc sống vùng đất quê anh rồi chứ? Nhớ giữ gìn sức khỏe em nhé.
Còn anh vẫn khỏe, chỉ có điều chiến sự nổ ra liên tiếp, suốt ngày quen với tiếng đạn bom, đơn vị bổ sung quân liên tục, nhưng không sao đâu em ạ, anh không phải cầm súng trực tiếp chiến đấu, nên em cứ động viên bố mẹ an tâm, đừng lo lắng nhiều mà ảnh hưởng tới sức khỏe.
Do điều kiện thời gian không cho phép anh viết dài hơn, cuối thư một lần nữa, anh chân thành kính chúc đại gia đình ta luôn luôn mạnh khỏe làm ăn thắng lợi, Anh chúc em sức khỏe dồi dào, luôn vui vẻ, lạc quan yêu đời và nhớ giữ gìn sức khỏe nghe em, được như vậy là anh mừngnhất.
Hạ bút chờ thư em
Khe Sanh 1972
TB: À, nếu sinh con trai thì đặt tên con là Nguyễn Trường Sơn, Nếu sinh con gái thì đặt tên con là Nguyễn Phạm Quỳnh Hoa em nhé, và qua lá thư này em cho anh gửi lời thăm hỏi sức khỏe thắm thiết nhất, tới anh em họ hàng nội ngoại, bà con làng xóm, bạn bè thân thích của anh với nhé.
Con của gia đình
Anh của em
Nguyễn Thế Nam
Hôn em nhiều.
Anh.
Đó là lá thư cuối cùng của chồng, mà Quỳnh Hương nhận được, chị mang nó ra đọc đi, đọc lại không biết bao nhiêu lần, càng đọc chị càng lo âu, càng sốt ruột, rồi chị cứ nghĩ vẩn vơ, nếu bố cu có mệnh hệ gì, thì làm sao mà sống nổi trên cõi đời này nữa đây.
Đến khi Nguyễn Trường Sơn đang chập chững tập đi, miệng bi bô gọi bà, gọi bố, thì cũng là lúc, gia đình chị nhận được giấy báo tử của chồng. Nhận được tin chồng hy sinh, chị ngất lên, ngất xuống không biết bao lần, chị khóc van thảm thiết, cạn cả nước mắt, chị gào thét trong điên dại, không biết chị đã làm gì sai, mà ông trời lại bắt chị khổ đến như vậy, hai lần chồng cả hai đều là Liệt sỹ, đầu óc chị cứ quay cuồng, như muốn nổ tung, chị kêu la trong hoảng loạn, rồi đập đầu vào tường, chị không thiết sống nữa, mọi người nhìn chị như vậy, ai cũng thương cho số phận của Quỳnh Hương, cả gia đình cố gắng động viên an ủi chị, dần dần Quỳnh Hương cũng gượng đứng dậy được, nhờ có đứa con trai đã tiếp thêm cho chị sức mạnh và nghị lực sống. Đêm đêm chị ôm chặt con vào lòng và thổn thức vô độ, chị nghĩ người ta nói “ Hồng nhan bạc phận” có lẽ là đúng, nên chị cứ tự trách mình, tự dằn vặt mình, Quỳnh Hương ghét cay, ghét đắng cái sắc đẹp mà ông trời ban cho chị.
Đoạn tang người chồng thứ hai xong, con trai chị Nguyễn Trường Sơn cũng đã gần 3 tuổi. Chị siêng năng công tác, lam lũ suốt ngày, mọi công việc gia đình chị đều đảm đang lo liệu, nhìn chị ai cũng động lòng thương cảm, Quỳnh Hương tích cực tham gia phong trào xã hội, làm chi hội trưởng Hội phụ nữ địa phương, ngoài cái đẹp người, đẹp nết chị còn có giọng hát rất hay.
Gia đình chồng mỗi khi nhìn con dâu tuổi còn trẻ, mới 28 tuổi đầu mà đã chịu thiệt thòi quá lớn, họ cũng bàn bạc giúp đỡ chị, và tạo điều kiện cho chị có cơ hội để đi thêm bước nữa.
__________________
batcuuthinhanquan.com
LamGiăng vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Old 09-10-2014, 06:55 AM   #5
LamGiăng
Cao niên
 
Tham gia ngày: Sep 2012
Bài gửi: 1,749
Cảm ơn: 3,176
Được cảm ơn 3,198 lần trong 1,400 bài
LamGiăng is on a distinguished road
Default

Những chuyện đàm tiếu về Quỳnh Hương, không biết bắt đầu từ đâu, được dân làng đồn thổi, người ta nói chị là cô gái sát chồng, cho dù xinh đẹp đến mấy, cũng không xứng làm vợ bất kỳ người nào nữa, Quỳnh Hương quá đau khổ về điều đó, đi đâu làm gì cũng bị người ta xoi mói, nhìn chị với một con mắt khác, suốt ngày chị sống trong đau khổ, tủi nhục vô cùng, gia đình nhà chồng rất thương chị nhưng không sao dẹp nổi sự đàm tiếu đó.
Đi ra đường chỗ thì trẻ con, nơi người lớn chỉ trỏ, dè bỉu, khinh chị. Chị ra chợ cũng thế, sao mà người ta biết Quỳnh Hương nhiều đến như thế, dần dần Quỳnh Hương cảm thấy ngại đi ra ngoài.
Một hôm, có việc cần ra chợ, một bà hàng cá chỉ vào mặt chị, và nói:
- Con kia, mày đi xa chỗ này đi, rồi bà lại lẩm bẩm, gặp con này sờ vào, coi như là hàng ế, đồ gái sát chồng.
Quỳnh Hương nghe đau nhói trong tim nhưng cố nhẫn nại, giả vờ làm ngơ, và mua vội vài mớ rau rồi đi thật nhanh về nhà, chạy vào phòng nằm khóc, khóc mãi…
Nguyễn Trường Sơn là cháu đích tôn nên được ông bà nội chăm sóc chu đáo, nhiều lần họ thuyết phục chị, để con lại cho ông bà nội và chú thím nuôi, tạo cơ hội thuận tiện cho chị đi thêm một bước nữa. Chị thương con rất nhiều, nhưng cũng không thể nào ở lâu được với dân làng, và cuối cùng Quỳnh Hương đành lòng cất bước ra đi.
__________________
batcuuthinhanquan.com
LamGiăng vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Trả lời

Bookmarks


Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quuyền Hạn Của Bạn
Bạn không thể tạo chủ đề phim
Bạn không thể gửi Trả lời
Bạn không thể gửi file đính kèm
Bạn không thể sửa bài viết của bạn

BB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 12:53 AM.


Forum hiển thị tốt nhất với trình duyệt FireFox
Xây dựng và phát triển bởi những người con đất Thanh Chương
Tcnao.net là diễn đàn phi lợi nhuận, phi chính trị
Powered by: vBulletin Copyright ©2000-2020, Jelsoft Enterprises Ltd.