Thanh Chương - Nghệ An Online

Go Back   Thanh Chương - Nghệ An Online > CUNG VĂN HÓA > Văn chương
> Văn đàn

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 27-12-2010, 09:28 PM   #1
Anh Đặng
Cao niên
 
Tham gia ngày: Jul 2010
Đến từ: Xóm Cơn Tắt
Bài gửi: 2,376
Cảm ơn: 10,541
Được cảm ơn 14,074 lần trong 2,372 bài
Anh Đặng is on a distinguished road
Default Dì tôi

THƯƠNG HIỆU DÌ TÔI
Dượng tôi đi bộ đội rồi thoát li, về hưu với suất phụ cấp vừa tự trang trải cho mình. Mấy năm nay, dượng đau yếu luôn. Dì tôi đã ngoại tám mươi. Suốt một đời cặm cụi trên quê nghèo nuôi tám đứa con khôn lớn, cái lưng đã cong hình lưỡi liềm. Da dì nhăn nheo, nhuộm màu nâu của ruộng đồng. Chỉ cặp mắt của dì thì vẫn ánh lên sự thật thà, thánh thiện và phúc hậu. Dù mộc mạc, chân quê nhưng dì rất gọn gàn, ngăn nắp. Chúng tôi lớn lên, thấy mẹ và dì tôi không khi nào ăn thịt, cá, trứng, ngây ngô chê mẹ và dì là dại, không biết ăn miếng ngon! Dì và mẹ nghiện trầu không, mà cũng ít khi có cau tươi mà ăn. Mẹ và dì thường chia nhau miếng trầu vỏ cây ươi, cây chay, cây mận,...
Hồi nhỏ tôi thường quấn quýt bên dì...
Lần này về thăm, nghe dì kể không biết nên vui hay nên buồn. Dì hay đi chợ. Thường thì chỉ dăm bó chè, mươi quả trứng, vài nải chuối. (Trước đây, dì còn bòn từng lọn lá khô, bán cho hàng bún bánh). Hàng ít, nhìn dì tôi người mua đã tin là "hàng sạch", lại ít nói thách nên mua bán rất chóng vánh.. Lại có khi gặp bạn bè, dì bán mua tất bật cho xong để nói chuyện.
Mới đây, có mấy chị choai choai buôn bán thường khen dì bán may và nhờ dì tôi bán trứng gà, trứng vịt...Mỗi lần họ gửi chỉ vài chục quả là cùng và dặn dì nói là của nhà, bán xong, họ lại gửi tiếp. Có bữa, xong buổi chợ, dì đã bán cho họ cả trăm quả trứng! Dì tôi không hiểu sao mình chỉ giúp họ bán mấy quả trứng mà vẫn được họ trả công có những buổi chợ 10.000 đồng (?).
Không hiểu khách hàng họ nghĩ gì khi mua trứng của dì tôi?
__________________
Thương chắc khi đang sôống...
Chết rồi, nói mần chi...
:60:
Anh Đặng vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Những người thích bài viết này:
Old 27-12-2010, 10:02 PM   #2
Thịnh Hoa
Cao niên 15286
 
Thịnh Hoa's Avatar
 
Tham gia ngày: Dec 2010
Bài gửi: 660
Cảm ơn: 5,166
Được cảm ơn 2,745 lần trong 721 bài
Thịnh Hoa is on a distinguished road
Default

Phản hồi cho bài Tản văn của ANH ĐẶNG
Cảm ơn anh Đặng về bài tản văn ngắn gọn nhưng đã thể hiện được chân dung một người dì cũng là một người mẹ nông thôn hiền thục,chất phác, đảm đang...TH xin ngẫu tác mấy câu này để cộng hưởng cùng người anh xứ Nhút
Dì là chị, là em của mẹ ta,
Không mang nặng đẻ đau nhưng cũng là máu thịt.
Dì thương quý ta đôi khi hơn cả con cái ruột rà,
Xem ra câu tục ngữ của ông cha
Sẩy cha còn chú, sẩy mẹ bú dì,
Sẽ chẳng bao giờ trở thành cũ kĩ...


Trân trọng !
Thịnh Hoa vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Những người thích bài viết này:
Old 07-05-2013, 07:17 PM   #3
thanhphong
Chánh tổng
 
thanhphong's Avatar
 
Tham gia ngày: Oct 2010
Đến từ: phongphú
Bài gửi: 1,193
Cảm ơn: 3,472
Được cảm ơn 3,001 lần trong 1,174 bài
thanhphong is on a distinguished road
Default

Lão Hâm ghét ông Nguyễn Trọng Tạo?

Đó là chuyện có thật, không hề đùa một chút nào.

Nhưng mỗi ngày lão chỉ ghét có 5 phút. Ngày nào cũng như ngày nào, vào đúng 6g00, khi người ta còn đang úp mặt vào gối ngủ say sau một ngày và một đêm vất vả (vất vả vì cái gì là tùy người) thì y như rằng cái loa của tổ dân phố bật lên oang oang:

"Qua nửa đời phiêu dạt..."

Chỉ cần nghe 5 chữ đầu tiên đó, bất kỳ ai ở cái đất Việt Nam này đều đoán ngay ra bài hát "Khúc hát sông quê" của nhạc sỹ Nguyễn Trọng Tạo mà dân trong ngõ quen mồm gọi là bài "Úp mặt vào sông quê"

"Một dòng sông xanh chảy mãi đến vô cùng"...

Đó là câu cuối của bài hát. Ông tổ trưởng dân phố như muốn khẳng định cái vô cùng đó, bấm nút nghe lại bài này một lần nữa, thế là cả ngõ xóm nhà lão Hâm lại vang lên:

Ơi con sông quê con sông quê,
Ơi con sông quê con sông quê...

Ông tổ trưởng dân phố là bộ đội đánh Mỹ, thương binh hỏng một mắt. Con mắt giả của ông cứ chằm chằm nhìn vào mặt người đối thoại, ai chưa quen sẽ thấy hơi hãi. Con mắt đó đang nhìn chăm chú vào cái máy tăng âm đang chơi bài Úp mặt vào sông quê mà ông mê hơn bất cứ bài hát nào trên đời. Ông nhất thiết cứ phải mở bài hát Úp mặt vào sông quê đúng hai lần rồi mới từ từ đọc các thông báo của tổ dân phố.

Vậy là sáng nào lão Hâm và chả riêng gì lão Hâm mà gần một ngàn rưởi con dân già trẻ lớn bé trong ngõ đều "Úp mặt vào sông quê" hết!

Thử hỏi làm sao mà không thể không giận ông Nguyễn Trọng Tạo được?

Giận quá mất khôn, lão Hâm chạy ngay sang trụ sở tổ dân phố định kiến nghị đừng úp mặt vào sông quê hàng ngày sớm thế. Ông tổ trưởng rót nước chè, mời điếu Thăng Long bao bạc:

- Hút cái thứ này không bị hàng giả bác ạ.

- Ừ, cái quái gì bây giờ chúng nó cũng làm giả cả. Riêng cái Úp mặt vào sông quê là đúng thứ thiệt!

- Bác nói chí phải!

Lão Hâm không còn cơ hội thể hiện sự bực bội của mình, đành hỏi khéo:

- Bác thích bài Khúc hát sông quê lắm à?

- Mê chứ không phải là thích. Càng có tuổi càng thấy bài hát này hay.

Lão Hâm định hù ông tổ trưởng dân phố rằng mình có đôi chút quen biết vị nhạc sỹ nổi tiếng kia, bèn hỏi khéo:

- Bác có biết tên ông nhạc sỹ sáng tác bài hát đó không?
- Nguyễn Trọng Tạo chứ ai! Tay này ngày xưa đi bộ đội cùng đơn vị với tôi ở miền Đông Nam Bộ, làm gì mà tôi không biết?

Theo như chỗ lão Hâm được biết thì ông Nguyễn Trọng Tạo chưa hề chiến đấu ở chiến trường miền Đông Nam Bộ. Nhưng cãi với ông tổ trưởng dân phố là chuyện không bao giờ thành công. Ông này đã bảo quen ai thì đúng là có quen.

Hút hết điều thuốc, lão Hâm đứng dậy ra về, chả còn gì để nói với ông tổ trưởng nữa.

Riêng hôm đó lão Hâm ghét thêm ông Nguyễn Trọng Tạo 5 phút nữa.( Phan chí Thắng)

__________________
Hỏi Mần Chi ???
thanhphong vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Những người thích bài viết này:
Old 09-05-2013, 10:29 PM   #4
thanhphong
Chánh tổng
 
thanhphong's Avatar
 
Tham gia ngày: Oct 2010
Đến từ: phongphú
Bài gửi: 1,193
Cảm ơn: 3,472
Được cảm ơn 3,001 lần trong 1,174 bài
thanhphong is on a distinguished road
Default

Người hay giả vờ

Lão Hâm rỗi hơi, ngồi chơi xếp chữ. Lão chơi theo kiểu của lão là tìm những cặp tính cách đối nghịch.

- Thành thật và giả dối,

- Chân thật và điêu toa,

- Bộc trực và kín đáo,

- Nồng nhiệt và lạnh lùng,

- Sâu sắc và hời hợt,

- V.v.

Tìm mãi không ra từ nào đối lại với “giả vờ”, lão Hâm cắn bút suy nghĩ rồi sực nhớ đến ông bạn Giả vờ của mình.

Ông này rất hay giả vờ, giả vờ thành một thói quen cố hữu.

Xa xưa nhất là hồi ông mới 30 tuổi. Chả biết ông làm thế nào và không làm thế nào mà vẫn chưa có người yêu, dẫu ông có cái bằng kỹ sư Bách khoa khoá 1 sáng ngời. Khuôn mặt ông cũng sáng láng. Vậy mà chả cô nào mê.

Trai lấy vợ, gái lấy chồng, ông quyết định phải tìm người yêu.

Lần đó ông ra Ủy ban Nhân dân Tiểu khu (tương đương với Phường hiện nay), thấy có niêm yết danh sách cử tri bầu Quốc hội. Ông bèn rút sổ tay, ghi lại đầy đủ họ tên, năm sinh, địa chỉ của tất cả các nữ cử tri trong khoảng từ 20 đến 25 tuổi. Chiều chiều, sau giờ làm việc ông lượn vòng quanh tiểu khu, liếc mắt vào các nhà theo liệt kê địa chỉ ông đã ghi chép rành mạch, rình cơ hội nhìn thấy dung nhan các nữ ứng viên vào danh sách người yêu của ông. Ông chọn được 5 cô, chủ yếu là theo tiêu chuẩn ngoại hình.

Rồi ông ra hiệu sách, mua một cuốn “Thép đã tôi thế đấy”.

Tối hôm đó, ông đến nhà cô thứ nhất, sau khi đã trinh sát biết là cô ấy đang đi học buổi tối, không có nhà. Chào hỏi bố mẹ cô gái mà rất có thể sẽ là bố mẹ vợ trong tương lai của mình, ông nói năng nhỏ nhẹ:

- Cháu xin gửi trả em A cuốn sách.

Bố mẹ cô gái lịch sự tiếp, hỏi kỹ anh ở đâu, làm gì…

Ông Giả vờ ngồi thêm năm phút rồi cũng lịch sự xin phép ra về.

Bố mẹ cô gái thấy con mình quen với anh thanh niên tử tế, lại có lý tưởng cách mạng (Mê “Thép đã tôi thế đấy” mà!), trong bụng không có gì nghi ngại. Con về liền kể ngay có anh đến trả sách. Cô gái chối là không hề cho ai mượn sách. Hai vị phụ mẫu cười thầm, con gái ngượng đấy mà, con gái nhà lành vẫn thế.

Vài hôm sau cô gái không quen biết tìm ông trả lại sách, chỉ nói gọn lỏn mỗi một câu là anh nhầm em với ai đó, rồi ra đi không hề tiếc nuối.

Ông Giả vờ tiếp tục quay vòng cuốn sách sang nhà cô thứ hai. Bằng cách đó ông Giả vờ đi hết một vòng 5 nhà có con gái.

Cuối cùng là ông có người yêu. Người yêu đó là vợ ông sau này.

*
* *

Kiểu giả vờ trên không ảnh hưởng gì đến chúng ta lắm, bạn đọc nhỉ?

Tôi xin kể thêm vài ba kiểu giả vờ khác của ông để bạn tham khảo.

Vào năm 1982, cơ quan được thành phố cấp 10 căn hộ. Tổng số cán bộ công nhân viên cơ quan xấp xỉ 300. Một chọi ba mươi. Rất nhiều người chạy chọt và số người không chạy chọt còn nhiều hơn, tự biết là không đến lượt mình.

Ông Giả vờ không nằm trong số chạy và không chạy đó. Ông tiến hành kiểu khác.

Ông nghỉ ba ngày liền ở nhà không xin phép cơ quan. Hồi đó chưa nhà ai có điện thoại, bạn nên nhớ như thế. Cơ quan đang bàn cử người đến thăm xem ông ốm đau ra sao thì ngày thứ tư ông vác khuôn mặt thiểu não, thân hình tiều tuỵ đến. Hai con con mắt ông đỏ hoe:

- Vợ chồng tôi đã ra toà ly dị. Tôi phải dọn đến ở nhờ nhà bà chị.

Xin bạn đọc đừng nghĩ là Hội đồng phân phối nhà quan liêu và lười nhác. Hội đồng đi kiểm tra kỹ từng trường hợp có đơn xin cấp nhà. Họ thấy đúng là ông Giả vờ đã ly dị vợ và đang ở nhờ gầm cầu thang nhà bà chị vốn cũng đã khá chật chội.

Ông được phân căn hộ. Sửa sang, lát gạch men mới, lắp đèn tuýt sáng trưng xong, ông đón cô vợ, cái cô cử tri đi bầu Quốc hội ngày nào, về ở.

Biết được là ông ấy ly dị nhưng không ly thân thì đã quá muộn.

*
* *

Thường ngày ông rất hay giả vờ. Câu nói cửa miệng của ông là: “Thế à?”.

Bạn bè hay nói đùa rằng ví như có người nói với ông Giả vờ rằng vợ ông tên là Linh, ông cũng giương mắt ngạc nhiên: “Thế a?”

Cái gì ông cũng tỏ ra là chưa biết. Mấy vị lãnh đạo cơ quan đấu đá nhau, vị nào cũng tranh thủ lôi kéo ông. Nói mãi một hồi mà ông nào cũng chỉ nhận được có hai chữ “thế à”, chán không thèm nói nữa.

Học chính trị ư? Ông giả vờ chăm chỉ.

Chống tham những ư? Ông giả vờ tích cực, mỗi tội chưa biết là có ai trong cơ quan tham nhũng.

Tốt với bạn bè ư? Ông cũng tốt như hầu hết chúng ta. Đám ma đám cưới đi đầy đủ.

Trong cơ quan có một anh rất giỏi Tử vi. Mọi người bàn nhờ anh này xem kỹ số ông Giả vờ sang năm mới sẽ thế nào để cuối năm rà soát lại xem đúng bao nhiêu phần trăm. Sau năm năm kiên trì lấy tử vi cho ông Giả vờ, mọi người thất vọng là không hề đúng tẹo nào, ngoài việc năm tới ông ấy sẽ nhiều hơn năm nay một tuổi.

Ông thầy xem Tử vi nổi cáu: “Taynày hoặc là khai sinh sai hoặc là nó cầm tinh con khác chứ không phải cầm tinh con Rồng”

Mọi người thắc mắc:

- Thế nó có thể cầm tinh con gì?

- Chắc là cầm tinh con Giả vờ!

Nhờ cái đức giả vờ nên ông tồn tại yên lành cho đến lúc về hưu trong cái môi trường cơ quan đầy sóng gió. Mà không phải tồn tại thường đâu nhé. Mọi quyền lợi ông đều thu về mình khá hơn những người khác.

Gần đây nghe tin ông chết. Bạn bè cứ phải hỏi nhau rất kỹ trước khi đi đưa đám ông:

- Liệu nó chết thật hay chỉ giả vờ?

Phan chí Thắng
__________________
Hỏi Mần Chi ???
thanhphong vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Những người thích bài viết này:
Old 29-10-2013, 12:56 AM   #5
thanhphong
Chánh tổng
 
thanhphong's Avatar
 
Tham gia ngày: Oct 2010
Đến từ: phongphú
Bài gửi: 1,193
Cảm ơn: 3,472
Được cảm ơn 3,001 lần trong 1,174 bài
thanhphong is on a distinguished road
Default

ĐÊM QUÊ



Nhiêu chợt tỉnh dậy thấy người bứt dứt, cô vươn hai tay rồi tự nhiên ôm choàng lấy mình. Nhiêu dúm người lại hoảng hốt, có cái gì làm cô nôn nao bồn chồn. Cô lo sợ nhìn xung quanh. Căn nhà tối trống trải mờ mờ, vắng lặng. Ngoài trời trăng đang sáng hoang vu. Những giải trăng mong manh lọt qua những khe hở giữa hai cánh cửa lọt vào nhà, rớt xuống nền động đậy thứ ánh sáng mơ hồ.

Đã hơn tháng nay từ ngày bố mất, cứ đêm lại thế, Nhiêu hay bất chợt tỉnh dậy giữa nửa đêm, bàng hoàng trong cô quạnh. Người cô đôi lúc cứ nóng hầm hập như lên cơn sốt, Nhiêu ngồi dậy, lấy tay vén màn bước xuống. Cô không bật đèn, lần mò đến trước bàn thờ rút một thẻ hương rồi dờ dẫm tìm cái bật lửa. Ánh lửa loé lên bập bùng soi rõ khuôn mặt đã chớm những nếp nhăn nơi đuôi mắt. Cắm ba nén vào bát hương. Nhiêu chắp tay vái lạy, mùi hương ngát ngát. Nhiêu cũng không biết cầu xin bố điều gì, Ông mất đi khi đã già yếu, lại hay ốm đau, cũng là giải bớt nỗi u uẩn trong cô. Cô thương ông không muốn để khi ông còn sống lại biết được, chỉ vì chăm lo cho ông mấy năm trời mà Nhiêu vẫn một mình. Cô lặng lẽ mở cửa, trăng sao bên ngoài mênh mông đến thế, quạnh quẽ mà lạnh vắng đến thế.

Cô mở cửa bước ra rồi ngồi xuống chỗ bậc cửa xây bằng gạch trước nhà. Bóng cây cau in dài trên đất, đổ trên giàn mướp đang đưa đẩy ít quả tròn trịa. Cái miệng giếng hì hà, hì hụp những cơn huýt theo sợi gió vừa lướt qua, khẽ như một gã trai rón rén đến sau lưng bất ngờ ôm siết lấy thân hình làm cô rùng mình. Rồi cô lại tự nhận ra chính là đôi tay của mình đang bối rối trong cô đơn. Cô ngửa cổ lên. Vầng trăng gần cuối tháng không tròn, không khuyết đang cố bừng tỏ hết cái ánh sáng rực rỡ trên cao trong vắng vẻ, xa xôi.

Nhiêu từ từ đi ra giếng. Bóng cau rập rờn với cơn gió muộn lướt qua. Dàn cây dưa chuột trĩu nặng, quả bằng nửa cái cổ tay dài dài. Cô bứt một quả định ăn cho mát, nhưng nghĩ sao lại bỏ vào túi áo chỗ vạt trước. Cái cần tre kéo nước ngóc xiên lên, lủng lẳng chiếc gầu bù đài bên miệng giếng. Nhiêu nhận ra mình muốn tắm.

- Khiếp, cái mồm sặc mùi rượu, ghê chết lên được. – Cái giọng vùng Hạ gần hai năm lấy chồng vẫn không trộn lẫn của cô Lan.

- Tôi mê nhất mẹ mày.

- Be bé cái mồm không con nó khóc.

- Thật đấy, tiên sư thằng nào nói điêu!

Trời trong veo, gió cuộn đôi cơn rời rợi, lúc lại oi oi thế nào. Tiếng đôi vợ chồng hàng xóm rơi ra trong gió, âu yếm. Nhiêu nghếch đầu lên nhìn quanh. Tất cả vắng lặng, một màu trắng bệch trùm lên mọi vật. Cái chum dưới gốc cau lượn những đường cong, mịn như hông người đàn bà trong chiếc quần đen, lúc lúc lại hắt ra vùng sáng trăng trắng. Cây gáo sát bờ ao loè xoè tán lá, đu đưa cành lá ngó nghiêng.

Nhiêu vô tình nghiêng tai về một phía, phía ấy là nhà cô Lan. Nhiêu thấy mặt mình nóng bừng lên, Có tiếng ai đó ru con à ơi trong ngái ngủ. Vô ý quá…..Ừ, mà cũng tại đêm khuya thanh vắng nên mới nghe thấy rõ như thế chứ!

Nhiêu nhìn quanh, chỉ có một mình trong đêm. Bàn tay vô tình xoa xoa bầu ngực rung rung như nũng nịu của cô, gió chạm vào hàng khuy áo mở phanh, lất phất. Nhiêu cúi xuống, cô chợt nhận ra ánh trăng đang đổ lên ngực mình lấp loá, trắng mịn. Một khoảng tròn nơi hai đầu vú xẫm hơn, hồng lên. Bàn tay Nhiêu lóng ngóng đặt vào chỗ lưng quần…

Tiếng dế chốc chốc nổi lên, rồi lại chìm xuống u u, lúc xa lúc gần. Nhiêu lại nhìn quanh, tất cả thanh vắng lặng lẽ, cả làng đang chìm trong giấc ngủ mê mệt sau một ngày vật lộn với đủ thứ chuyện đời. Có tiếng trẻ con ngay đấy ré lên ngằn ngặt. Chết thật chắc cái ông chồng cô Lan, người đâu mà nặng như cùm ấy, chắc lại đè phải nó. Biết đến bao giờ trong nhà mình mới có tiếng trẻ khóc lên, chập chờn một lát rồi lại chìm đi vào giấc ngủ?. Hơn ba mươi tuổi rồi, còn trẻ gì ở cái làng quê này, coi như quá lứa, nói đúng là ế rồi!

—-0—-

Gã định nói thêm điều gì chợt nhận ra có ai nắm bắp tay mình. Gã ngoảnh lại.

Thằng lớn gật gật cái đầu nói một thứ tiếng say lơ mơ lẫn trong tiếng ngọng ngọng không dấu của làng Hạ. Khuôn mặt hắn dài như cái lưỡi cày. Hắn liếc tìm miếng thịt chó cuối cùng, nhưng chỉ thấy đám xương xẩu như đang động đậy trước gió trên chiếc lá chuối rải ra bên hàng rào.Tayhắn cầm cái cổ chai đưa lên, vừa tu ừng ực cho đến cạn, vừa hấp háy đôi mắt nhỏ xíu như dính vào nhau. Hắn hích hích cái vai rồi cầm chặt lấy một bên, vít tay gã đứng dậy. Hai kẻ chuệnh choạng rời khỏi chỗ ngồi bên hàng rứa dại đầy gai. Trăng nhếnh nháng trắng xóa, phủ lên hai bóng người đen xì, xộc xệch trên đường.

Tiếng chó sủa ran ran theo bước hai kẻ ngật ngưỡng. Gã cứ cúi đầu lần theo bước hắn. Hàng rào dứa gai trong đêm đang toả ra một cái mùi cứt bò, lờ lợ khai khai. Mảnh trăng nhấp nhoá chỗ thằng lớn làm cái lưỡi cày ưỡn lên lồi lõm.

- Nhưng mà mày có thấy mông to không? Cả mông, rộng háng, không bán cũng mua! Hơn một vài tuổi hả. Chú mày còn trẻ cũng không bằng cái đít nó!

Gã quay người hẳn lại, đứng đối diện với thằng lớn. Nó mở phanh áo ra chờ cơn gió cho bớt cái đang sực sực bên trong.

- Chú mày còn muốn đòi con gà thấy chú đi qua cũng tự nguyện giơ cổ cho chú cắt tiết à?, Lúc ấy chú có định lấy sao trên trời, ăn giời ăn bể gì cũng có đứa hầu chú. Thôi, tao chỉ cho chú con đường, còn đi đứng thế nào tuỳ chú. Buồn ngủ bỏ cha, đến ngõ nhà tao rồi, tao về với con đĩ mẹ nó đang chờ.

Gã ngẩn ngơ giữa vùng sáng tràn ngập. Gã bỗng bật cười ứ ư, thì ra gã hát. Hư hư…hừ hừ, hay thật đấy. Mẹ nó, Chà chà. Gã liếm mép, ngửa cổ, gã thấy vầng trăng méo xệch, nhăn nhó nhìn gã. Ánh sáng nhàn nhạt đẩy người gã nghiêng nghiêng xuống. Cái bóng đen đen ngoằng ngoẵng gật gù trên đất. Bây giờ mà được một ngụm nước thì tốt quá.

Có tiếng xuỵt xoạt của thằng người đầy hơi rượu, đòi hả cơn khát.

Có tiếng gầu thả xuống giếng nước. Gã ngơ ngác nhìn, sững người lại. Gã nhận ra cái thành giếng rời rợi ánh trăng, một bóng trắng lấp loáng bên cạnh sau hàng rào. Gã xuýt kêu lên quên mất phải xem nó là cái gì. Gã cái nuốt khan một cái. Thân thể người con gái đang được ánh trăng phủ lên khiến nó sáng đẹp đến mê man. Gã liếm cặp môi khô lần nữa, rồi cúi thấp xuống như con mèo rình chuột. Gã lom khom tiến về phía bờ rào rồi truờn xuống đất như con rắn.

Nhiêu không biết gì, cô vẫn đang vuốt ve cơ thể ướt lướt nước giếng mát lạnh ngoài trời.

Bất ngờ có hai cánh tay ai choàng lấy ôm chặt lấy ngang ngực. Cô giật mình, định kêu thật to, thì mồm cô bị bịt kín bằng cái tay có mùi thịt chó. Một giọng run rẩy, thì thầm :

- Tôi đây, tôi đây mà!

- Sao lại thế này ?.

Nhiêu cố vùng vẫy, vớ chiếc áo quấn tạm quanh người, cố thoát ra khỏi đôi tay cứng nhắc của gã trai đang thở hổn hển.

- Tôi yêu Nhiêu. Yêu thật mà! – Lần đầu tiên cổ cô gái bị làn môi nhớt nhát nóng hổi trượt lên. Cô muốn lả đi thều thào, nó ấn cô mặt ngửa lên :

- Buông ra, buông ra, không tôi kêu lên đây này.- Nhiêu cố gỡ tay nó ra khỏi mồm

Nước dính nhoè giữa hai người, hai cái ngực nóng rực trơn nhớt, đôi môi bỏng rát bị trùm lên không thấy có mùi rượu nữa. Tiếng Nhiêu chìm đi:

- Để tôi bảo.

- Bảo cái gì, tôi đang cần chết đây này.

- Người ta nhìn thấy kìa.

Nhiêu chỉ còn nhận ra ánh trăng bỗng tan ra, loé vụt như những con đom đóm vừa bay lên từ ao bèo. Miệng cô lắp bắp, lẫn lộn. “Không ,không ,kìa, sao lại thế này?”. Đôi môi bị đốt nóng hơn bằng đôi môi mằn mặn, lại thấy sặc sụa mùi rượu và lẫn tiếng hít hà, mê đắm.

Có cái vật gì cứng cứng tròn tròn, vướng vướng chỗ ấy. Gã tái mặt thò tay xuống dưới. Đột nhiên, hai mắt gã trắng dã lên, đôi tay gã mất hết sức lực, gã rời hẳn ra. Mọi thứ trong người gã xẹp xuống, còn ruột gan, đầu óc gã lộn tùng phèo hết cả lên.



Người con gái chưa nói dứt lời. Thằng con trai đã chạy vọt ra ngõ. Gã chạy một mạch đến đầu đình, đứng lại thở dốc lên. Đúng, trần đời chưa từng thấy, đúng là chưa từng thấy! Gã nhìn xuống cái ao đình đang lấp lánh vài mảnh vụn trắng nhợt nhạt, nó vò đầu vò tai khốn khổ, đoạn gã từ từ quay lưng lại bước về nhà. Cái bóng đen đen lẩn theo bước chân gã chập choạng.

—-0—

Chuyện xẩy ra trong đêm, mà vừa mới sáng ra người ta đã thì thầm trong lúc đi chợ, kẻ choang choác kể ra trong lúc say chập tối. Bọn thằng con trai thì cười hơ hớ. “Chúng mày công nhận không, chắc là vớ được cái của nợ rồi”. Cánh ông già thì “Úi dào, Chả còn ra thể thống gì nữa, làng này toàn đứa thối mồm”, “Cái thằng mặt lưỡi cày kia, mày rình rập để định cày vào cái… cái gì? Người ta sao thì mặc kệ người ta “. Cánh có vợ tranh nhau “Này, nghe chuyện thì chỉ biết cười hô hố, có biết mô tê làm sao không?”

Gã đi qua nhưng vẫn chưa tỉnh cơn mê gã lẩm bẩm : “Một nửa đàn bà, một nửa đàn ông!”.

- Ai ăn được mắm tôm thì khen ngon, ai không ăn được thì bịt mũi!.

- Đồ ngu, Cái Nhiêu nó có chim!

VŨ HỮU TRÁC
__________________
Hỏi Mần Chi ???
thanhphong vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Những người thích bài viết này:
Old 14-11-2013, 12:58 AM   #6
thanhphong
Chánh tổng
 
thanhphong's Avatar
 
Tham gia ngày: Oct 2010
Đến từ: phongphú
Bài gửi: 1,193
Cảm ơn: 3,472
Được cảm ơn 3,001 lần trong 1,174 bài
thanhphong is on a distinguished road
Default

Cá Gỗ

Ngày chặt cây xoan để chữa cái chái bếp, hắn để dành một đoạn rồi kỳ cạch đẽo gọt. Dao sắc, khéo tay nên chẳng mấy chốc đã được một con cá chép. Nhọ nồi trộn với lá xoan giã nhuyễn làm màu xanh đen phết lên thân, điểm nhãn mắt bằng phẩm đỏ, trông con cá thật sống động chẳng khác cá thật. Cái đuôi vểnh lên, cái đầu hơi chúi xuống giống như lý ngư vọng nguyệt. Lý ngư vọng nguyệt nghĩa là cá chép trông trăng. Con cá chép trông trăng không ngẩng đầu lên mà lại chúi đầu xuống để nhìn bóng trăng soi đáy nước. Bóng trăng soi đáy nước là một ảo ảnh, tuy là một hình tròn đầy đặn biểu tượng cho sự viên mãn nhưng dẫu sao vẫn là ảo ảnh. Cái ảo ảnh ấy đẹp đến mức nhà thơ Lý Bạch (701-762) một đêm rằm ngồi thuyền ngắm trăng trên dòng sông Dương Tử đã nhảy xuống để bắt vì vậy mà chết đuối. Nơi đó người đời sau lập một cái đài gọi là Tróc nguyệt đài để tưởng nhớ. Ngoài Lý Bạch ra trên đời này thiếu gì người suốt đời đuổi theo ảo ảnh như con cá chép trông trăng. Như hắn chẳng hạn, sự no đủ đối với hắn chỉ là ảo ảnh trong một giấc mơ xa vời.



Nhà hắn nghèo, chỉ biết sống dựa vào mấy sào ruộng và mò cua bắt ốc. Kinh tế tăng trưởng chậm lắm. Đã thế lại đông con: cái Gái, thằng Cò, cu Nhỡ với lại Cu con. Đến cái đoạn thằng cu Nhỡ hắn xuýt xoa: nhỡ thôi đấy nhé, từ nay xin chừa. Vậy mà táy máy thế nào lại tòi ngay ra thằng Cu con. Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ, trong các việc ấy sức hắn chỉ dám nghĩ đến tề gia. Trước hai ngả đường dân chủ hay độc tài, để cai trị đám thần dân mà hắn cho là có dân trí thấp gồm mụ vợ và bốn đứa con hắn chọn độc tài. Năm mẹ con giống như một bọn dân hèn yếu cùng chung thân phận con sâu cái kiến sống với hắn chẳng khác gì dưới ách cai trị của một bạo chúa. Lời nào thoát ra từ miệng hắn cũng là chân lý, độc quyền chân lý, chỉ có từ đúng trở lên. Lệnh hắn đưa ra có sức nặng tựa thái sơn. Ai dám trái lệnh nhẹ thì bị lừ mắt nghĩa là cảnh cáo, nặng thì đàn áp nghĩa là bị ăn roi. Hắn treo con cá gỗ và phán rằng: ai nhìn vào đó coi như được ăn cá thì mọi người phải tin rằng đó là sự thật. Trong nhà hắn cái Gái có thể được xem là trí thức vì nó học lớp năm, học cao nhất nhà. Là trí thức nên dẫu có biết tỏng tòng tong những điều hắn nói ra không phải là chân lý nhưng nó giữ thái độ trùm chăn, thờ ơ vô cảm cho yên thân, không phản đối câu nào. Phản đối để ăn roi vào mông à?



Hôm ấy nhà hắn ăn cơm chiều. Ăn cơm chiều chứ không phải cơm tối để đỡ phải thắp đèn. Thức ăn là rau luộc chấm tương. Thằng Cu con mè nheo:

- Cá! Ăn cá cơ!

Hắn hất hàm chỉ con cá gỗ:

- Cá đấy! Ăn đi! Mà chỉ được nhìn hai lượt thôi đấy.

Bởi vì lời hắn nói ra là chân lý nên thằng Cu con nhìn con cá hai lượt rồi thôi không mè nheo nữa. Ngoan thế! Cả nhà lại mãi miết ăn, đôi đủa này vừa gắp rau đưa lên lại đã có đôi khác cắm xuống. Chợt thằng cu Nhỡ kêu lên:

- Bố ơi! Thằng Cu con nó lại nhìn kìa!

- Kệ nó! Nó ăn mặn cho nó chết khát....



(st)
__________________
Hỏi Mần Chi ???
thanhphong vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Những người thích bài viết này:
Old 10-01-2014, 04:07 AM   #7
thanhphong
Chánh tổng
 
thanhphong's Avatar
 
Tham gia ngày: Oct 2010
Đến từ: phongphú
Bài gửi: 1,193
Cảm ơn: 3,472
Được cảm ơn 3,001 lần trong 1,174 bài
thanhphong is on a distinguished road
Default

Cái tôi trong mỗi người

Con người từ khi ra đời đã tồn tại cái tôi. Tự điển Thesaurus định nghĩa về cái tôi (hay ngã kiến - egoismism/the selfness) là sự tự nhận thức của một người về tư cách, nhân phẩm hoặc giá trị của chính mình, đặc biệt là để phân biệt mình với thế giới bên ngoài và các cá nhân khác.
Cái tôi trong mỗi người phát triển theo thời gian trong quá trình sống của con người... Khi còn nhỏ người ta ít bị các yếu tố xã hội tác động vào nhận thức về chính mình, nói cách khác, cái tôi được phát triển tương đối độc lập. Một em bé sẽ ít bị tổn thương hay bị chạm tự ái như người lớn khi bị phê bình hay khiển trách. Trẻ em thường quên rất mau và ít khi “để bụng” những chuyện buồn phiền. Trong khi đó người lớn có thể tức giận rất lâu và phản ứng rất nặng nề nếu bị chạm tự ái.

Quan niệm về cái tôi thường được hiểu theo hai khía cạnh: (1) Tích cực: sự hãnh diện phù hợp về những giá trị, nhân phẩm của chính bản thân; (2) Tiêu cực: sự nhận định sai về những giá trị, nhân phẩm của mình đưa đến sự tự ti hay tự tôn.

Ở đây không bàn đến trường hợp của một người hay nhún nhường hoặc thường khoe khoang vì lý do nào đó trong giao tiếp xã hội. Nếu một người không nhìn thấy được giá trị của chính mình sẽ cảm thấy bi quan và dễ bị tổn thương. “Mình thật chẳng làm nên trò trống gì là vô tích sự”, “Tôi thật là xấu xí, “Chẳng ai ưa tôi cả”… đó là một số những suy nghĩ thường có của một số những người luôn hoài nghi về giá trị thực sự của mình.

Khi bị chìm đắm trong sự tự ti, mặc cảm, người ta thường suy diễn, so sánh mọi thứ, mọi việc để cuối cùng tự cho mình là kẻ thua cuộc dẫn đến thái độ bi quan hoặc chán ghét mọi thứ xung quanh mình, đặc biệt là có ác cảm với những người mà họ cho là ba hoa, phô trương và kiêu ngạo... Không hài lòng với chính mình, ta cũng chẳng vui vẻ, cởi mở với ai. Tự ti có xu hướng sinh ra tự tôn. Khi bị đè nén, cái tôi bị bóp méo và khi chính chủ nhân thổi phồng nó lên (sau khi đã đè nén nó), thì cái tôi đó nó lại là sản phẩm của trạng thái tâm lý không tự chủ và giả tạo.

Tôi rất tâm đắc với một câu chuyện kể về Đức Đạt Lai Lạt Ma, người có một quan điểm đơn giản nhưng rất thiết thực về cách làm sao để tìm thấy sự tự tin cho mình. Khi được hỏi: làm sao Ngài có thể tự tin thuyết giảng trước đám đông hàng ngàn người, hoặc không e dè ngại ngần khi bắt chuyện với một người hoàn toàn xa lạ? Ngài trả lời: “Hãy thành thật với chính mình”.

Sự chân thành cộng với việc đánh giá đúng mức khả năng và những giá trị thực có của chính mình sẽ giúp chúng ta mạnh dạn hơn, cởi mở hơn với thế giới quanh ta cũng như sẵn sàng đón nhận để vượt qua các chướng ngại trong cuộc sống. Qua đó, nếu bạn cảm thấy thiếu hụt về một lĩnh vực nào đó, bạn không nên mất tự tin, bởi vì bạn biết rằng bạn còn có những giá trị khác. Cũng giống như một đứa bé gái khi bị trêu chọc là sún răng, nó liền hỏi lại: “Còn đôi mắt con thì sao?”. Nghĩ rằng mình có đôi mắt đẹp, cô bé đó muốn được nhìn nhận ưu điểm này của nó. Nó làm điều đó một cách tự nhiên, chân thành, không mặc cảm, không sợ bị đánh giá. Nếu “chịu khó” và chân thành (nghĩa là công bằng với chính mình) trong cuộc tìm kiếm, chắc chắn mỗi người sẽ tìm thấy những giá trị riêng của chính mình.

Thế thì một người phụ nữ nội trợ sẽ không thấy mất tự tin vì nghĩ rằng mình không tạo ra đuợc thu nhập và có vị trí xã hội như những người khác. Là một người vợ và một người mẹ tốt, giá trị của họ vô cùng to lớn đối với gia đình của họ và do đó họ tất nhiên là những người rất cần thiết trong xã hội. Một người không có diện mạo xinh đẹp vẫn có thể gây thiện cảm với mọi người xung quanh họ nếu người ấy thân thiện và vui tính.

Không những chỉ dừng lại ở việc tìm thấy và trân trọng những giá trị sẵn có của mình, con người còn có thể phát triển thêm những giá trị mới cho chính mình. Điều này cũng tương tự như việc các công ty trong quá trình phát triển giá trị thương hiệu đã không ngừng phát triển những dịch vụ cộng thêm (value adding service) cho khách hàng của mình. Ví dụ như các đại lý bán vé máy bay phát triển thêm dịch vụ giao vé tận nhà, hướng dẫn lộ trình bay, tư vấn cách chọn chuyến bay…

Mỗi người chúng ta cũng vậy, ai cũng có thể tạo thêm giá trị cho “thương hiệu” của chính mình bằng những việc làm đơn giản nhưng thiết thực, ví dụ như thể hiện sự quan tâm với những người xung quanh, sống vui vẻ, hòa nhã với mọi người, xây dựng những mối quan hệ tốt với người thân, bạn bè… Mọi nỗ lực dù nhỏ nhoi nhưng đều mang lại những kết quả đáng kể.

Khi tạo cho mình được nhiều giá trị, làm cho “cái tôi” của mình đẹp hơn, người ta sẽ cảm thấy tự tin, cởi mở và tìm thấy cũng như tạo ra được nhiều điều tốt đẹp trong cuộc sống. Thấy hiểu được giá trị thật về cái tôi của mình, người ta có thể “là chính mình” và sống thật với mình hơn. Họ sẽ không bị môi trường chung quanh chi phối cách nhìn về “cái tôi” của họ, không mặc cảm tự ti, không dễ bị tổn thương hay “chạm tự ái” với những câu nói, hành vi và thái độ dù vô tình hay cố ý của những người khác.

Tuy nhiên, ranh giới giữa việc nhận thức cái tôi tích cực và cái tôi tiêu cực là rất mong manh. Cái tôi một khi bị thổi phồng lại thường gây ra nhiều đổ vỡ, trở ngại… vì hình như cái tôi lại thường hay phát triển và được phóng đại cùng với cái tài. Cho nên căn bệnh “cái tôi quá to” cố hữu về sự kiêu ngạo và cố chấp trầm kha thường lại rơi vào những người có những thành công nhất định trong xã hội.

Một người leo lên nấc thang danh vọng, địa vị càng cao, thì cái tôi mà họ vác trên vai dường như càng nặng. Vì thế nếu khi một người bình thường đón nhận sự bất đồng về ý kiến của người khác một cách cởi mở, thì các “sếp” có thể xem đó là “không thể chấp nhận được”. Chính cái tôi quá lớn đã giam cầm một số người trong nhà tù của sự tự mãn và kiêu căng của chính mình. Mà đã là tù nhân thì làm sao có hạnh phúc?

Vậy làm sao cởi bỏ được cái gánh nặng cái tôi đó ra? Làm thế nào để kiểm soát được trạng thái tâm lý tự ti mặc cảm, hay ngược lại, tâm lý tự cao tự đại của mình? Làm sao để có thể vượt ra khỏi cái tôi tiêu cực, cái bản ngã nghiệp chướng của chính mình để có thể là một người tự do, được sống hồn nhiên yêu đời và hạnh phúc?

Khi chê ai đó có cái tôi quá lớn, người ta thường nói “cái tôi của hắn to bằng quả núi”, hoặc “anh ta tưởng anh ta là cái rốn của vũ trụ”, là “trung tâm của thế giới”… Như vậy, vô hình trung, chúng ta đã thừa nhận mình chỉ là những cá thể rất nhỏ trong một vũ trụ rộng lớn. So với vũ trụ và thế giới chung quanh, quả thật mỗi cá nhân chúng ta chỉ là những hạt nhân nhỏ bé. Những hạt nhân này khi di chuyển va đụng vào nhau, giao tiếp, hỗ tương với nhau, sau đó lại di chuyển tiếp trong quỹ đạo của riêng mình trong vũ trụ.

Đã không phải là vũ trụ mà chỉ là “cái rốn” của vũ trụ, thì tại sao lại dám xem mình là cả vũ trụ? Bên cạnh đó, mỗi cá nhân là một thực thể tồn tại, phát triển, sinh ra và mất đi, có sự hình thành và cấu tạo rất riêng biệt, với những giá trị nhất định riêng trong thế giới này. Mỗi hạt nhân tuy nhỏ bé nhưng đều có một chỗ đứng nhất định trong mối tương quan với vũ trụ và các hạt nhân khác, và không tồn tại vĩnh viễn trong một thực thể nhất định.

Cuộc đời có giới hạn, vậy thì tại sao chúng ta phải mang cái tôi nặng nề mà không cởi bỏ nó, để làm một người tự do, ung dung, tự tại và được là chính mình trong cuộc đời này?

Tạp chí Văn hóa Phật giáo
__________________
Hỏi Mần Chi ???
thanhphong vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Những người thích bài viết này:
Old 10-11-2014, 01:02 AM   #8
thanhphong
Chánh tổng
 
thanhphong's Avatar
 
Tham gia ngày: Oct 2010
Đến từ: phongphú
Bài gửi: 1,193
Cảm ơn: 3,472
Được cảm ơn 3,001 lần trong 1,174 bài
thanhphong is on a distinguished road
Default

Hạnh Phúc nơi nào!?

Nhớ ngày học cấp I trong bài tập điền từ vào chỗ trống, đáng lẽ từ đó phải điền là từ vui nhưng phân vân một lúc nó viết vào từ hạnh phúc. Cô giáo đã lấy bút đỏ gạch chéo từ hạnh phúc và thay bằng từ vui. Nó không hiểu niềm vui và hạnh phúc khác nhau chỗ nào.

Nó muốn được hiểu thế nào hạnh phúc. Nó không biết những niềm vui lớn có được gọi là hạnh phúc hay không?

Ngày nhỏ được điểm 10 nó vui hay hạnh phúc?

Khi cầm tờ giấy báo nhập học nó có hạnh phúc hay không?

Khi nó tìm được một công việc mà nó và bao bạn bè hằng mơ ước nó thấy thật tự hào. Nó có hạnh phúc?

Xa nhà lập nghiệp, khi nó điện thoại về hỏi thăm bố mẹ, thấy bố mẹ khỏe mạnh, sống hạnh phúc nó thấy vui và yên tâm. Chỉ có vậy.

Nó có vợ. Nó chọn một người mà nó..., nó thấy lòng vui vui, đó có phải là hạnh phúc? Thi thoảng nó buồn, cô đơn nó cảm thấy ấm áp, an toàn và được an ủi. Như thế có phải là hạnh phúc?

Nó không biết hỏi ai!!!?.

Rồi một ngày nó tự hỏi !!!???Tối cuối tuần,nó nghĩ câu chuyện về một người chưa từng biết đến với hạnh phúc giản đơn. Nhủ lòng sẽ tiếp tục đi tiếp cuộc sống sẽ tìm được hạnh phúc.

Điều lớn nhất kéo nó lại với cuộc sống hiện tại là thấy nụ cười của bố, và em, các con, nó thấy chị em sống hạnh phúc, thành đạt.Nó cứ sống và làm việc, gặp gỡ bạn bè cùng những người nó yêu mến.

Nó không biết nó có hạnh phúc hay không nhưng nó muốn được nhìn thấy những người yêu thương nó được hạnh phúc.

mấy chục tuổi đầu, nó đã làm được rất nhiều điều nhưng khái niệm hạnh phúc và tình yêu thì nó chưa bao giờ hiểu.
:( Thanhphong.
__________________
Hỏi Mần Chi ???
thanhphong vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Những người thích bài viết này:
Old 11-11-2014, 01:58 AM   #9
thanhphong
Chánh tổng
 
thanhphong's Avatar
 
Tham gia ngày: Oct 2010
Đến từ: phongphú
Bài gửi: 1,193
Cảm ơn: 3,472
Được cảm ơn 3,001 lần trong 1,174 bài
thanhphong is on a distinguished road
Default

Quê ơi !

Nắng vàng rãi...rơi xuống chiều thương nhớ
Một bóng quê trong cùng tận tâm hồn.
Tóc pha sương dăm sợi lắm bồn chồn...
Nỗi mong ngóng về chân trời xa tắp.

Quê ! Quê ơi...
có điều gì được mất ?
Khi tháng ngày cứ vùn vụt trôi qua.
Ta vấp ngã giữa sáng_chiều_đôi nhánh...
Được gì không...vừa sớm đã xế tà ?

Cũng mong níu cuộc đời ta xa ngái...
Rồi bâng khuâng trong vũng nhớ hoàng hôn.
Ban mai đến, hạt nắng vàng lấp lánh...
Sao mịt mù bao nông nổi dại_khôn ?
...

Quê ta đó...
Ân tình cao vời vợi.
Bóng Mẹ già lủi thủi buổi chợ trưa
Manh áo cũ, vai sờn bao mảnh vá...
Rưng rức lòng ta...biết nói sao vừa !
...

Dòng sông in...bóng dừa nghiêng theo nắng
Con đường làng văng vẳng điệu ầu ơ...
Đồng lúa xanh thắm giọt mồ hôi Mẹ

Quê !...
Quê ơi !
Ta nhớ đến bao giờ ?

Tú_Yên
__________________
Hỏi Mần Chi ???
thanhphong vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Người thích bài viết này:
Trả lời

Bookmarks


Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quuyền Hạn Của Bạn
Bạn không thể tạo chủ đề phim
Bạn không thể gửi Trả lời
Bạn không thể gửi file đính kèm
Bạn không thể sửa bài viết của bạn

BB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 01:31 AM.


Forum hiển thị tốt nhất với trình duyệt FireFox
Xây dựng và phát triển bởi những người con đất Thanh Chương
Tcnao.net là diễn đàn phi lợi nhuận, phi chính trị
Powered by: vBulletin Copyright ©2000-2020, Jelsoft Enterprises Ltd.