Thanh Chương - Nghệ An Online

Go Back   Thanh Chương - Nghệ An Online > CUNG VĂN HÓA > Văn chương
> Giới thiệu/Sưu tầm

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 03-12-2008, 10:10 PM   #11
fankien
Ma làng
 
fankien's Avatar
 
Tham gia ngày: Oct 2008
Bài gửi: 2,623
Cảm ơn: 2,475
Được cảm ơn 3,435 lần trong 1,075 bài
fankien has a spectacular aura aboutfankien has a spectacular aura aboutfankien has a spectacular aura about
Default

10. Tảo mộ

Người đã khuất vẫn cưu mang người đang sống

Ngôi mộ là chứng nhân

Những chứng nhân mọc và rụng không bất ngờ với đất

Đất hiến trao

Đất lại nhận về

Lặng im mới dài lâu

Lặng im là màn đêm ngậm một nửa địa cầu

Ngôi mộ là ngôi nhà của những linh hồn sống trong đêm

Ngôi mộ còn là chiếc cầu giúp người sống đi tìm nguồn sáng

Đi tìm và tiêu hết vốn liếng ánh sáng của mình

Trước khi trời dục hoàng hôn đến rước

Trước khi đất vội vàng trải thảm cỏ xanh



Những nấm mộ vô danh

Những ngôi mộ như khuôn viên thành phố

Những phần mộ như xác thuyền lật úp

Gió bão cào xô đổ sụp

Rải rác bờ sông

Tản mác rìa làng

Mắc lưng chừng núi

Lút trong cỏ dại cát vùi



Ngày tảo mộ cả làng dậy sớm

Ngạt ngào xôi nếp thơm

Mùi cỏ dại cay nồng

Mùi hương bay ríu giọng

Những chi tộc gần xa về hội ngộ

Mơ hồ phấn mưa bay

Vuông đất này xin bái tiến tổ tiên

Vuông đất này xin hiến trao người lạ

Phiến đất mịn nhấc ra từ ruộng mật

Lành nguyên hình bánh chưng xanh

Những ngôi mộ vô danh

Xin nhận cho nén hương này nóng hổi

Thanh minh rồi

Bờ ruộng đã liếc nhau



áo đỏ áo xanh cào cào châu chấu

Đuổi trẻ con tán loạn khắp đồng

Nở rộ triền sông

Hoa viếng mộ

Xanh theo ngọn cỏ

Lúa căng đòng

Tiếng chiêng báo đáp chừng không dứt

Chật cứng ngày dài

Khuôn mặt hiền khô

Đêm lảng vảng

Nhà cao tường kín cổng

Ngoài đồng xa

Hương khói mỏi đường trời



Có những lối mòn mòn theo tháng năm

Sương bạc trắng ánh trăng mùa lạnh



Đom đóm tóm nhom

Lập loè cỏ hát

Gầy rộc đêm hè

Cơn gió khát

Cơn gió hoang loạng choạng cổng làng

Thấp thoáng bóng âm hồn phiêu lãng

Mờ xanh

Mờ xanh

Sửa soạn lại dáng hình

Trong điệp khúc của đêm qua ngày tới
__________________
"Ôi phải chi lòng được thảnh thơi"!
fankien vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Old 03-12-2008, 10:14 PM   #12
fankien
Ma làng
 
fankien's Avatar
 
Tham gia ngày: Oct 2008
Bài gửi: 2,623
Cảm ơn: 2,475
Được cảm ơn 3,435 lần trong 1,075 bài
fankien has a spectacular aura aboutfankien has a spectacular aura aboutfankien has a spectacular aura about
Default

11. Địa linh

Mẹ ơi

Mẹ đã cho con trái tim mang hình chóp núi

Chống nắng chọi mưa

Trần trụi dưới trời

Cái chóp núi vừa ngoi lên đã chui qua cát bụi

Nghèo khó niềm vui

Giàu có nỗi buồn

Những nỗi buồn có rễ

Đá hộc tựa vào đá tảng

Sóng ngầm khởi đáy biển sâu



Con tựa vào huyết mạch

Tựa vào phúc đức cho ông (cha)

Tựa vào miền tâm linh chưa ghi trong sổ sách

Nơi mùa hạ long đầu

Nơi mùa đông lỏng gối

Nơi thiêng liêng thơm thảo tình người

Nơi nước mắt sáng cùng ngọn nến

Lắng tiếng thời gian

Lắng ngọn gió xoi lên từ đất

Lắng giọt mưa lật đật ngang chiều

Lắng bóng nắng những hôm trời đau yếu

Gặp trăng thâm quầng đứng khóc cạn đêm

Gặp những dòng sông thoi thóp nước

Gặp những lối mòn cắt mặt thời gian



Con sinh ra mắt ngợp đại ngàn

Rừng rú rậm xui buổi chiều đến sớm

Đất thương người lo trời chóng tối

Những gò đồi tím lịm sim mua

Những bãi hoang loang đầy vọt bổi

Sim chín thay cơm

Lá bổi thay đèn

Suối đã nhỏ còn trườn ngang vách đá

Đất gan gà rỗ hoa

Vực xoáy sông sâu

Nỗi lo xoáy trắng đỉnh đầu

Đôi mắt xoáy trời chín nẫu

Trước mặt

Sau lưng

Không chỗ đi ngang về tắt

Về tắt mắc rừng

Đi ngang vướng biển

Đất và người

Tự soi bóng nhau



Thời chiến lên rừng

Thời bình xuống biển

Mặt tháp trùng dương

Lưng dựng đại ngàn

Núi biển sông sâu

Phanh trần tính cách

Đội lửa trên đầu

Dẵm sóng dưới chân

Những khát vọng mọng như ai nấu

Mang đậm sắc trời

Tẩm ngẩm xanh



Cơn gió nào áo xống phong phanh

Cơn gió nào đi đêm không lạc

Cơn gió nào thổi cay thổi rát

Cơn gió nào cào lửa vào đêm

Gió Lào

Gió Lào

Thổi khô nước mắm

Mẹ giấu biệt trong buồng mà gió chẳng buông tha

Tội nghiệp chiếc nút lá chuối đã luội teo rồi vẫn khổ

Sáng ngày ra

Mang tiếng mang tai

Sao trong chai lại tròi lên muối trắng





Chiều chưa nguội nắng

Ngoài đê cỏ hỏn hẻn cười

Đất đã giật mình nghe sấm đuổi

Lòng sông đã co rúm bàng hoàng

Mùa lũ theo con kiến càng

Leo cong ngọn cỏ

Mùa lũ theo đàn kiến đỏ

Men ngược bờ tường

Mùa lũ đuổi bầy kiến đen

Tha rơm vào tổ

Mùa lũ xua đàn kiến gió

Bỏ nhà đi hoang

Mùa lũ đẩy cánh kiến vàng

Sang nhà hàng xóm

Bờ sông lập loè đom đóm

Mẹ bảo năm nay lại lụt to rồi



Mẹ ơi

Sau những nhọc nhằn mê lú

Sau những trận đụng đầu nát ngấu với gió mưa

Phút yên bình con mới tỉnh ra

Thôi thì đành tính đường sống chung với lũ

Thôi thì đành nhịn nhường nhau mà dỡ rào mở lối

Sông có phận sông

Người có phận người

Mắc mớ chi mà tính toán hoán đổi

Mắc mớ chi mà sấp mặt tối mày



Của rẻ của ôi

Nhà đông con lấy cái no làm chắc

Áo anh em mặc

Khoai sắn thương nhau láu táu để dành

Những chiều xanh

Gió lổng đổng tông vào máng xối

Lá vàng rụng khắp nhà kết bạn với buồn lo

Nhọ mặt người mẹ còn lọ mọ

Dé lúa xạc xờ là rớ lại của cơn mưa

Con nói năng nhặt chặt bị mà chi khi nước chảy chỗ trũng

Mẹ cười sống trên đất này

Phải tằn tiện nhưng không bần tiện

Miếng ăn quá khẩu thành tàn

Có điều chi thì cũng nên một vừa hai phải

Bằn bặt, ngày thôi

Năm bồi tháng lở

Hình như sông cũng nằm mơ

Nửa đêm sóng cười trắng xoá

Hình như bến bờ đau đẻ

Khoắt khuya đất vật ùm ùm

Những dòng sông sinh ra như để chuyên làm lụng

Phù sa sa thải phù sa

Lở bồi túm tụm

Chụm sóng vào biển khơi



Nhiều lúc con thầm cật vấn mình

Vì sao buổi chiều không trẻ

Cái tươi trẻ của mưa rào mùa hạ

Xả mình vào đất đai

Xả mình xuống những vách đá trơ lì bạc phếch

Hầm hập quanh năm mà lạnh cóng cuối ngày

Cái tươi trẻ của cánh đồng làng ríu ran hương lúa chín

Tóc thôn nữ dài nhấp nhứ bóng trăng

Tóc thôn nữ dài mê mải xanh rải bình yên lên sóng lúa

Lên lớp bùn còn lón tón vết chân cua



Vì sao con không có những dòng thơ nằm ngay ngắn trên cùng mặt phẳng

Những dòng thơ tươi tắn như mặt hồ phăng phắc đợi mùa thu

Những ngày thiếu sóng

Nước lóc bóc lọc mái chèo mà sông chẳng sủi tăm

Những trầm tích giữa bộn bề năm tháng

Khuất mình nhưng chưa khuất bóng

Khuất mình nhưng không khuất lặng

Như mây trắng trên trời

Như ngọn sóng dưới sông

Như mưa chưa ngừng rơi

Và gió

Hững hờ hò hẹn với xa khơi
__________________
"Ôi phải chi lòng được thảnh thơi"!
fankien vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Người thích bài viết này:
Old 04-12-2008, 12:18 AM   #13
fankien
Ma làng
 
fankien's Avatar
 
Tham gia ngày: Oct 2008
Bài gửi: 2,623
Cảm ơn: 2,475
Được cảm ơn 3,435 lần trong 1,075 bài
fankien has a spectacular aura aboutfankien has a spectacular aura aboutfankien has a spectacular aura about
Default

Trích:
Kim đã viết View Post
Lấy Trầm Tích ni làm mồi nhậu, ngồi đối ẩm với Kiền,chắc ấm lắm đây. Mỗi ngày 1 đoạn ngắn, nhắm cho lai rai,nhỉ.

Biết ngay là sẽ có người có ý kiến mà. Iem là ngại nhất khoản ni. Năn nỉ ỉ ôi với ẹc min mà hắn không thèm giúp đẩy hộ miềng ít bài. Xin thưa đồng chí Kim là chừng đó chưa hết cái trường ca đó mô. tui mỏi tay quá nên tạm dừng, mai cop tiếp. Căn bản cái trường ca ni nó hay quá, không đưa lên thì tiếc, đưa lên thì... mang tiếng.
Hic, tui đang tìm trường ca Thanh Chưong của cụ Vợi. Tìm được chắc phải gõ vì không có bản điện tử. Lúc đó đồng chí Kim xung phong gõ cùng tui nhá!
__________________
"Ôi phải chi lòng được thảnh thơi"!
fankien vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Old 04-12-2008, 03:27 AM   #14
fankien
Ma làng
 
fankien's Avatar
 
Tham gia ngày: Oct 2008
Bài gửi: 2,623
Cảm ơn: 2,475
Được cảm ơn 3,435 lần trong 1,075 bài
fankien has a spectacular aura aboutfankien has a spectacular aura aboutfankien has a spectacular aura about
Default

12. Thành hoàng

Thành hoàng làng tôi là cậu bé chết trôi

Dạt vào bãi sông mùa lũ nổi

Sau ba ngày mối xông

Sau trăm ngày em thành người muôn tuổi



Quê kiểng nghèo

Không sắm nổi một chiếc bè thân chuối

Để em thành thằng bé trôi sông

Cảm ơn cánh đồng

Vẫn để dành cho làng đàn mối

Vẫn để dành cho thành hoàng nguồn cội

Khi thượng nguồn tống lũ về xuôi

Rồi đêm đêm giữa mùa nước lên

Ngoài bãi sông có tiếng người lục đục

Từ ngôi mộ mối xông

Nhảy chân sáo chạy ra một bóng trắng choai choai hì hục

Bóng trắng lấm lem không rõ mặt mày

Sáng ngày ra làng bàng hoàng ngơ ngác

Trời đã cho mình vị thần hộ đê



Những hang hốc dẫn lũ vào tuốt lúa

Những lối mòn chuột cống chạy ra sông

Những vết nứt trên thân đê một thủa

Bỗng kín bưng như chưa có bao giờ

Bổng tản theo họ hàng nhà kiến

Lụt lội nhiều năm không sục vào làng

Năm tháng thênh thang

Nửa đêm thành hoàng lại rời ngôi đền cổ

Ngôi đền được dựng lên nơi mối đùn kín mộ

Ngoài bãi sông

Những cơn lũ thở dài

Hậm hực lảng qua làng

Nước trượt trắng chân đê



Giữa giông gió triền miên

Trong tiếng sóng gầm gừ mệt lử

Bỗng khanh khách vọng tiếng trẻ con cười

Đền thành hoàng thơm lừng cơm nếp

Đền thành hoàng thành nơi dâng lễ

Bọn trẻ xóm tôi lẻn đến nô đùa

Ký ức một thời vây bủa

Khắc đậm trong ta huyền thoại xóm buồn

Biết người già vì sao thích lang thang

Biết phù sa vì sao rớm đỏ

Đồng ta đất vẫn bạc màu

Mặt người còn nhàu sương gió

Đêm thì phải đen

Ngày thì phải sáng

Những mập mờ xin thả trôi sông



Thành hoàng làng tôi mang lứa tuổi học trò

Í ới vượt sông mùa nước cạn

Pháo sáng ngang trời

Mập mờ đêm tối



Mùa bão giông bụng đói mắt mờ

Giấu kín sau lưng sách vở

Giấu kín sau lưng món nợ

Tôi bơi ra giữa dòng săn tìm cây gỗ mục

Xoá sự dối lừa

Ném xuống vực sâu

Để lũ lụt thôi lập lờ điêu trá

Rủ trẻ con ra sông

Rủ trẻ con đuổi theo ảo mộng

Thành những thành hoàng lang bạt theo sông

Thành hoàng làng tôi là vị thần muôn tuổi

Dân làng tôi hiền thảo

Quanh năm suốt tháng lam làm

Nhìn người không nhìn mũ áo

Trước đình hay đếm trăng sao
__________________
"Ôi phải chi lòng được thảnh thơi"!
fankien vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Old 04-12-2008, 03:28 AM   #15
fankien
Ma làng
 
fankien's Avatar
 
Tham gia ngày: Oct 2008
Bài gửi: 2,623
Cảm ơn: 2,475
Được cảm ơn 3,435 lần trong 1,075 bài
fankien has a spectacular aura aboutfankien has a spectacular aura aboutfankien has a spectacular aura about
Default

13. Thiên nhiên

Trời sinh thành mùa hạ

Đất dâng hiến mùa đông

Trong ngần nguồn suối

Tình yêu mang đẫm mình bóng mưa phiêu diêu

Phủ trắng chân trời tháng hạ

Em mát rượi như ngọn nguồn hoang dã

Anh khát thèm

Môi sém nửa vầng trăng



Lúa trổ đòng ngóng mưa có như anh mong em

Nấu cơm thành cháo

Đụng vào nhau

Là trẻ con rông rổng sổ lồng

Bếp than hồng rực trong đêm lạnh

Ngọt ngào cay xót

Em thấm vào anh

Đam mê lịm ngọt

Như ngải như bùa

Như bão như giông



Giai điệu của rừng

Giai điệu của sông

Gọi trăng vào đêm

Gọi nắng vào ngày

Em ngang qua chiều

Nắng thơm mùi rượu

Mắt sông

Môi lửa

Gió lên đồng



Đầu hạ cuối đông

Mặc kệ

Đã là lửa thì cháy

Đã là mây thì bay

Em là thế

Và anh là thế

Xanh nghiêng đêm

Và thắm lệch ngày

Giấu làm chi đầu mày cuối mắt

Nén làm chi cho thắt nhịp tim

Cơn mưa rào đâu hạ

Chìm ngập ao chuôm

Mát lựng hè



Mưa đan mưa

Nắng trào xanh gió

Những mạch ngầm

Thầm nặng sủi tăm

Mạch ngầm có sóng

Cất trong mắt ai

Cho thu trở lại

Như trầm tích vô hình

Như trầm tích trĩu nặng

Trốn vào sắc cỏ hoang

Trốn vào tiếng thở dài của gió

Trốn vào dòng sông

Cạn nước vẫn dạt dào

Em là cơn mưa

Vỗ về nắng hạn

Xanh như tán lá

Loang vào nỗi nhớ

Khoảnh khắc gặp gỡ

Mờ đất tối trời

Như là ngọn lửa

Sấn vào đêm sâu

Đêm ngày sấp ngửa

Đất nâu

Gọi mùa

Trời xanh lá lúa

Nước xanh màu trời

Đêm chờ

Ngày đợi

Bây giờ mưa rơi

Bây giờ nắng rực

Bây giờ mặc sức

Giao hoà thiên nhiên



Tình như sóng biển

Tình như mưa nguồn

Thời gian thác cuộn

Ngả nghiêng vui buồn

Nắng say đỏ ráng

Em đến với ngày

Mưa đến với đêm

Và anh mang gió

Ôm mưa ngang thềm

Mưa chừng đã lạnh

Nép vào trong anh

Chỉ màn đêm biết

Thiên nhiên trong lành



Em ngang qua chiều

Nắng thơm mùi rượu

Mắt sông

Môi lửa

Gió lên đồng
__________________
"Ôi phải chi lòng được thảnh thơi"!
fankien vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Old 04-12-2008, 03:28 AM   #16
fankien
Ma làng
 
fankien's Avatar
 
Tham gia ngày: Oct 2008
Bài gửi: 2,623
Cảm ơn: 2,475
Được cảm ơn 3,435 lần trong 1,075 bài
fankien has a spectacular aura aboutfankien has a spectacular aura aboutfankien has a spectacular aura about
Default

14. Cấu trúc làng


Thuỷ chung và nhân hậu

Những quê làng

Suốt một thời rặt áo màu nâu

Tre pheo cụt ngọn

Đêm tối trời

Lốc xoáy hình vành nón

Mẹ chạy ra vườn tuốt lá chuối khô

Nhét vội vào khe mắt mùa đông

Giấu che bếp lửa



Ròng rã đêm mưa

Vẳng tiếng khóc trẻ con

Trên ngọn cây bên nhà hàng xóm

Ngoài cổng rớt xuống tiếng kêu của con chim ăn đêm

Mẹ bảo xóm ta lại có người tử trận

Những ngón tay buông theo tiếng thở dài của mẹ

Xáo chậu than hồng

Xao xác tàn bay

Làng tôi xanh

Sao những rặng tre gầy

Lại chỉ đẻ toàn bầy tre đực

Những lóng tre vút trên miệng vực

Rợp bóng cùng trời xanh

Buổi giặc trời ám sát ban mai

Mẹ đẵn tận gốc những luỹ thành chắn sóng

Những thân tre cụt ngọn

Kết bè kín mặt sông

Dòng sông đi ra biển

Những chiếc gậy tre tuôn về phía biển



Ròng ròng mùa chinh chiến

Bờ tre còm rướn sức trổ mầm non

Một sáng quân thù ập đến

Đã thấy tre chống nạnh đứng trước thềm

Tạnh bom rồi

Giấc ngủ tròn đêm

Mẹ không về phố

Ở thị thành không có những cây tre cụt ngọn



Mẹ trở lại cánh đồng

Khom mình vớt lúa

Bữa về thăm con bất chợt nhận ra

Một cấu trúc có từ muôn thuở

Cấu trúc hình bông lúa

Những hạt lúa ken nhau dày đặc

Đứng trước đứng sau

Gié ngắn gié dài

Hạt mẩy không che

Hạt gầy không lép

Xúm nhau thành ruộng thành đồng

Kết tụ mùa màng đi dọc tháng năm

Bỗng nhớ luỹ tre làng

Bao quanh thôn xóm

Những bãi bờ ken dày tre Thánh Gióng

Cái giống tre gan góc trong gió sóng

Cũng xúm nhau như lúa đồng vào vụ gặt

Cấu trúc của làng hiển hiện xanh



Con tắm trong kỷ niệm trong lành

Mải miết theo bến bờ xuôi ngược

Nước xanh không có tuổi

Những con sóng cũng xếp bên nhau lần lượt vỗ bờ

Những con sóng rợp bóng tre bóng lúa

Cấu trúc của làng

Nghĩa tình của mẹ

Đậm đà nhân ái sâu xa



Ai lọc mà nước trong

Ai quấy mà sông đục

Nén đau sóng đi vòng

Cho bờ thôi xới lở

Những dòng sông quặn thắt

Chở đẫm mình phù sa

Nước xiết như bào ruột

Vẫn buông mình đi xa

Những dòng sông gầy rộc

Những luỹ tre quanh nhà

Những cánh đồng của mẹ

Rồi đi vào miền xa

Rồi lặn vào trầm tích

Rồi ngập tràn nhung nhớ

Rồi trăng non bói tìm
__________________
"Ôi phải chi lòng được thảnh thơi"!
fankien vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Old 04-12-2008, 03:30 AM   #17
fankien
Ma làng
 
fankien's Avatar
 
Tham gia ngày: Oct 2008
Bài gửi: 2,623
Cảm ơn: 2,475
Được cảm ơn 3,435 lần trong 1,075 bài
fankien has a spectacular aura aboutfankien has a spectacular aura aboutfankien has a spectacular aura about
Default

15. Cá gỗ

Năm tròn bẩy tuổi đầu

Theo cha ra Hà Nội

Biết con ai bằng cha

Đang lập loè lớp một



Cơ quan ở Ngọc Hà

Trường mượn Đinh Hữu Tiệp

Tan học băng về nhà

Ôm hơi cha ngủ thiếp



Lớp Một trong làng hoa

Hương thơm tràn trang vở

Cạnh sân xanh bóng nước

Ao làng mây trắng qua



Cả lớp toàn người Bắc

Riêng mình con Nghệ An

Hay giơ tay thắc mắc

Mà giọng thì oang oang



Cô giáo nghe không rõ

Nhiều khi xuống tận bàn

Giọng cô trong như gió

Nói chậm cho rõ ràng



Ngay buổi học đầu tiên

Đã bị nhà trường phạt

Đứng úp mặt vào tường

Trán bây giờ vẫn rát



Bữa ấy đến phiên trực

Của nhóm ngồi bàn đầu

Con trai trèo lau bảng

Con gái xếp ghế bàn



Con chỉ cái giẻ lau

Nói với hai bạn gái

Đưa hộ cái nùi trồi

Bạn lại mang mũ đến


Chuyện bắt đầu chỉ vậy

Cả nhóm ra rửa tay

Đằng ấy người mô rứa

Nói như Chi -ca - gô


Hai bạn cười ngặt nghẽo

Tóc đuôi gà cười theo

Lại còn nheo cả mắt

Lại còn dẩu cả môi



Đúng là dân cá gỗ

Giẻ lau gọi nùi trồi

Đã thế còn hay nói

Phát biểu nghe không ra

Tức thì con bốc hoả

Không nói cũng không rằng

Ngồi giữa đứng bật dậy

Gạt phăng bạn xuống ao



Con gái không biết bơi

Suýt nữa thì chết đuối

Cả lớp nháo nhào nhào

Như bầy ong vỡ tổ



Vốn là con rái cá

Của hai bờ sông Lam

Con nhào ngay xuống nước

Kéo hai bạn lên bờ



Trường mời cha đến vội

Lo lắng con mò theo

Thầy đón cha trước cổng

Ngực con trống đổ hồi

Không biết cha thưa gì

Thầy bắt tay thật chặt

Tủm tỉm nhìn con cười

Còn dắt tay vào lớp



Lớp Một ơi lớp một

Thật chẳng hiểu làm sao

Hai bạn gái ngã ao

Lại chơi thân con nhất

Trái sấu non xanh mướt

Que kem giờ ra chơi

Bạn giấu mang đến lớp

Dúi vào tay tớ mời



Mỗi lần qua trường cũ

Tôi bần thần bờ ao

Soi tìm trong bóng nước

Đôi bím tóc đuôi gà



Về nhà gạn hỏi cha

Sự tích chuyện cá gỗ

Cha cười hẹn buổi tối

Cùng nhau ra vườn hoa



Dọc đường níu tay cha

Con luôn mồm lục vấn

Cặp con toàn sách vở

Có con cá nào đâu



Xoa đầu con cha kể

Tục truyền từ ngày xưa

Có ông đồ hay chữ

Người xứ Nghệ - quê mình



Ông đồ ham học lắm

Chữ của làng hết rồi

Ông cất đường lên tỉnh

Tìm thấy toát mồ hôi



Đói cơm còn chịu được

Đói chữ thì khổ to

Trong làng người già bảo

Phải ra thị thành thôi



Tìm thuê nơi ở trọ

Cùng nhà lắm kẻ giàu

Mình áo nâu tráp vá

Phận nghèo ăn muối rang



Học chữ thì ông giỏi

Cái nghèo giấu vào đâu

Nằm vắt tay qua trán

Suốt đêm ông ôm đầu



Hôm sau ông lẳng lặng

Mượn trăng khuya làm đèn

Lấy một khúc củi nhỏ

Ngồi gọt cả màn đêm



Thế rồi từ khúc củi

Một con cá ra đời

Một con cá bằng gỗ

To bằng ba ngón tay



Ông lật ngang lật dọc

Trổ thêm vẩy thêm vi

Con cá trông như thật

Nhìn qua chẳng biết gì



Lựa một nơi quạnh vắng

Xa tít tận ngoài đồng

Ông cho rơm bén lửa

Và đem cá lên hơ



Con cá gỗ được nướng

Toàn thân đã rộm vàng

Lưng trông như cá chép

Bụng lại giống cá tràu



Nướng xong đem rang muối

Muối mặn bám đầy vây

Trông xa tưởng cá ướp

Nhìn gần hoá cá kho



Thế rồi từ buổi đó

Cứ bữa cơm hàng ngày

Ông cho thêm nước mắm

Bày cá gỗ ra mâm



Cơm hết cá vẫn còn

Ông toàn chan nước mắm

Bạn bè không ai biết

Xong rồi cá vẫn nguyên



Cứ mỗi lần ăn xong

Nhè lúc không ai thấy

Ông bọc lá chuối khô

Giấu cá vào trong tráp



Ông ngày càng học giỏi

Không còn ai chê nghèo

Được ăn cơm với cá

Nhà trọ khối người ghen



Như cái kim trong túi

Lâu ngày cũng lòi ra

Rồi một bữa vô tình

Bị mọi người phát hiện



Hôm ấy ông lơ đãng

Hết sạch lá chuối khô

Ông vội chạy ra vườn

Bỏ cá nằm trên đĩa



Bà chủ trọ đi dọn

Vô tình đánh rơi mâm

Bát đĩa vỡ tung toé

Con cá vẫn cứng đơ



Thấy lạ bà nhặt lên

Săm soi nhìn kỹ lắm

Thì ra con cá gỗ

Của ông đồ miền Trung



Khe khẽ đặt lên bàn

Bà lặng người vào bếp

Ông thầy đồ trở lại

Trong mắt đầy bóng đêm



Từ đó khắp nhà trọ

Chuyện cá gỗ loang xa

Chuyện ông đồ xứ Nghệ

Học giỏi nhưng giấu nghèo

Rồi khoa thi năm ấy

Ông giật lèo Trạng nguyên

Sau làm quan to lắm

Thượng thượng thượng đẳng thần



Ban đêm ngồi luyện chữ

Ban ngày giải oan gia

Làm quan mà liêm khiết

Bạc đầu vì thiên thư



Ngày ông về với đất

Lương dân lập đền thờ

Cái tráp cũ vẫn cất

Con cá gỗ gầy xơ



Sự tích con cá gỗ

Là giai thoại mà thôi

Con cố học cho giỏi

Để mai sau thành người

Giọng cha tối hôm đó

Còn đượm ấm đến giờ

Trời đêm bằn bặt gió

Mắt con đầy mộng mơ



Cá gỗ ơi, cá gỗ

Là người dân đất này

Trầm mình trong đói khổ

Vẫn thả hồn gió bay



Như bát cà trắng muốt

Mặn mà và giòn tan

Như nước chè xanh đặc

Chát môi lại đậm lòng



Cần cù và học giỏi

Chịu khó lại chăm làm

Trọng nghĩa tình khí khái

Đối đầu cùng gian nan

Cá gỗ ơi, cá gỗ

Nghe vừa giận vừa thương

Giận một thời giông tố

Bạc mặt vì quê hương



Thương một thời quá khứ

Tự mình với mình thôi

Giấu nghèo như giấu nhục

Đổi đắp khoảng yên bình



Vùng đất của địa linh

Tít tắp chân trời rộng

Những người dân đất này

Chưa ngơi tay chèo chống



Sông đặt tên sông Lam

Mộng trùm xanh biển cả

Núi thì kêu rú Quyết

Chí vững tựa thạch bàn

Ôi ! Xứ Nghệ, xứ Nghệ

Đất vàng của xưa sau

Giữa mưa bào nắng phế

Lung linh vẫn giữ màu



Yêu thì thật là yêu

Ghét thì rành là ghét

Những người dân đất này

Không nhùng nhằng khoảng giữa



Người xứ Nghệ có lửa

Tự thuở còn sơ sinh

Muối tẩm vào măng nứa

Thích rau sống bốn mùa



Đã chơi chơi hết mình

Đã làm làm kiệt sức

Thẳng thắn và đẫm tình

Nói xong là hết chuyện

Khi vui nhường bè bạn

Khi buồn chịu một mình

Thời chiến là xung lính

Súng lằm lằm trong tay



Trung thành mà quyết đoán

Tỉnh táo đầy đam mê

Có lỗi thường nhận hết

Được thưởng ít mang về



Không nói thì ngồi im

Đã nói là nói thật

Dối trá chui xuống đất

Vẫn lật đá móc lên

Ghìm đầu vào công việc

Vẫn lo toan gia đình

Như người mặc áo gấm

Đi về lẫn vào đêm

Xứ Nghệ ơi, xứ Nghệ

Cực đoan đến vô cùng

Có rừng chen với bể

Buốt lạnh cùng nắng nung



Ai người đi ra bể

Ai người ngược lên rừng

Vẫn đậm chất xứ Nghệ

Nóng nảy đầy bao dung



Biết ngày mai gạo hết

Sấp mặt xuống luống cày

Rít thuốc lào ăn khói

Trằn mình trả nợ vay



Xứ Nghệ ơi xứ Nghệ

Hiện hình cùng miền Trung

Đã thế và mãi thế

Giữa tháng năm điệp trùng

Bây giờ con cá gỗ

Thong dong giữa đại ngàn

Nghe nói rồi hoá thạch

Lặn vào dòng sông Lam
__________________
"Ôi phải chi lòng được thảnh thơi"!

thay đổi nội dung bởi: fankien, 04-12-2008 lúc 03:32 AM
fankien vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Old 04-12-2008, 03:33 AM   #18
fankien
Ma làng
 
fankien's Avatar
 
Tham gia ngày: Oct 2008
Bài gửi: 2,623
Cảm ơn: 2,475
Được cảm ơn 3,435 lần trong 1,075 bài
fankien has a spectacular aura aboutfankien has a spectacular aura aboutfankien has a spectacular aura about
Default

16. Đá đỏ

Đá đỏ kết tinh từ máu người

Đã ngàn đời chìm nghỉm đất sâu



Làng nghèo

Sao còn lắm rác

Để đất đai sinh rặt chổi cùn

Những đồi chổi rành

Những truông chổi đót

Quét vẹt trời miền Trung

Cạnh đá sắc còn hằn nguyên vết chém

Dấu tích tháng năm buồn

Nghèo khó cắn xé nhau

Con đi qua những địa tầng mưng máu

Gặp những hình nhân rỗng tim

Gặp những trung thần chết đứng

Gặp những vương triều xô nghiêng chính sử

Bây giờ hoai rữa hư không



Lũ đàn ông

Mặt mày như chó vện

Dưới hang hốc bò lên

Sau một ngày

Người đột lốt ma

Sau một đêm

Ma lột thành người



Đá đỏ

Đâu chỉ là may mắn

Của người hay của ta

Lẫn trong đá vôi, đá mồ côi, đá mẳn

Lẫn trong những cơn ho khản đắng

Lẫn trong trận mưa rừng nhấm nhẳng

Đá đỏ hiện hình

Đá đỏ mất tăm



Ta lẫn vào vỉa mạch xa xăm

Chạm hài cốt bao thời lính trận

Bên thanh kiếm trần không rỉ

Hòn đất rụng trên đầu



Ngỡ vẳng tiếng ngựa phi

Ta men theo hoá thạch trơ lì

Thấy người sảy chân ngã quỵ

Thấy người chết không kịp kêu



Mẹ ơi

Đá đỏ kết tinh từ máu người lương thiện

Trầm uất gì bẹp dí dưới vực sâu

Mảnh đất này ngỡ có gì đâu

Ngoài gió Lào bỏng rát

Bạc phau trang vở trắng học trò



Con không tin mảnh đất này rụi rọ

Ai ra đi cũng chẳng muốn quay về

Có một mảnh đời còn trong đống rác

Xin mẹ cho con bới tìm

Con không tin

Xứ này đói lịm

Khi chân trời vẫn rợp cánh chim

Giữa ngổn ngang đá gan gà thiêm thiếp

Nhú lên câu ví dặm đậm đà



Con là thằng con trai của cha

Không tin nhà mình suốt đời lợp rạ

Không tin da đàn ông làng ta hễ quệt móng tay vào là bong như vẩy cá

Thường mượn khói thuốc lào chườm nỗi xót xa

Và thả xuống sông đống ưu tư để tống khứ bao trưa chiều mệt lử



Những đêm rằm

Con quỳ trước án thư

Lặng lẽ thắp hương

Lật từng trang gia phả

Cầu mong đá mềm như đất

Để nhỡ có va vào không gẫy cẳng què tay

Để khi được còn canh chừng khi mất

Ôi! Những viên đá đỏ trớt trầy

Đã ngàn đời chui lủi với hoàng sơ



Trai làng ta

Rồng rắn theo nhau lên miền ngược

Âm thầm như nước

Lần tìm quá khứ bớt vận may

Quá khứ ngủ vùi trong đất



Lặng câm trùng điệp thượng ngàn

Nín bặt đêm ngày

Không hé một câu

Thất cơ rồi lỡ vận



Như người lính không cam làng bại trận

Găm mặt mày lê hết với bùn đen

Những số phận không bắt ánh đèn

Đem sức vóc thử một lần may mắn

Họ là con

Trong con có họ

Tìm tương lai ngay chính tay mình

Trời trên đầu có lúc bớt xanh

Đất dưới chân

Có kỳ đỡ lạnh

Những hố hào đá đỏ gầy xanh

Những mặt toàn sương gió

Con lặng soi hòn đá đỏ trên tay

Gặp sắc lửa tháng năm binh biến

Gặp dáng mẹ buồn lo khẩn nguyện

Gặp màu xanh hút hồn thăm thẳm mắt em



Đá đỏ

Mặt trời ngầm của đất

Lưu giữ trong mình

Cốt lõi nhân sinh



Từ đất vùi cát lấp

Lại hiển linh

Nơi cơ khổ bần hàn



Mẹ ơi

Sau những tháng ngày độn thổ

Con ngoi lên

Từ thăm thẳm đại ngàn

Bất chợt

Quờ tay lên ngực

Bắt gặp trái tim mình

Trái tim thắm màu đá đỏ

Vẫn nguyên hình thuở cắt rốn chôn rau.
__________________
"Ôi phải chi lòng được thảnh thơi"!
fankien vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Old 04-12-2008, 03:33 AM   #19
fankien
Ma làng
 
fankien's Avatar
 
Tham gia ngày: Oct 2008
Bài gửi: 2,623
Cảm ơn: 2,475
Được cảm ơn 3,435 lần trong 1,075 bài
fankien has a spectacular aura aboutfankien has a spectacular aura aboutfankien has a spectacular aura about
Default

17. Giao cảm phù sa

Quà tặng của những tháng ngày bình yên

Là những loài hoa không nở theo mùa vụ

Thanh thản đất trời

Thanh thản thời gian

Sông ngắm núi êm đềm mây trắng

Biển mong sông bủa sóng xanh bờ

Hoa của nắng

Là vầng trán mịn màng không một vết nhăn

Không có khe buồn kéo về bóng tối

Hoa của đất

Là nụ cười tươi tắn

Không cần học trong chiếc khăn trùm để dấu che nỗi đau và niềm vui sướng

Của ít ỏi tháng năm mưa nắng nhọc nhằn

Cha muốn nói với các con về một chốn quê hương

Không phải bằng cách người ta cô thuốc bắc

Kiếm sống thời này

Tính bằng giây khắc

Nhưng giàu khó mà chi

Khi trái tim chỉ còn là cái lọ đựng tro của lửa



Sau này các con lớn lên

Đất quê ta vẫn bạt ngàn gió nắng

Vẫn bóng cò bay thắm ca dao

Và có cả những thân cò kẹt vào kẽ tre trong mùa bão

Có cả con đường làng gồ sống lưng trâu dựng một khung nhà trên máy tính

Khi con nhỡ tay ấn nhầm phím lập trình



Thời của cha

Rồi cũng sẽ qua như táo rụng thình lình

Dù chua dù ngọt

Những mùa trái xanh

Những ngày trái chín

Sẽ lại về trong ký ức tươi non

Sẽ lại về giữa vui buồn nóng lạnh

Cuối hạ đầu xuân

Lấp ló trái bói cành

Thời của cha

Bên trang sách xanh xao bóng súng

Biết làm sao

Cây muốn lặng

Gió chẳng đừng

Thời của cha

Quá nửa ngập trong rừng

Con đừng trách sao tính cha khô cứng

Nếu con hiểu

Dẫu một chút thôi nhưng trời ơi làm sao có được

Dằng dặc cả vạn ngày

Trái tim cha ngún cháy

Cha nhớ nhà

Nhớ mẹ

Nhớ quê hương

Cha vuốt mắt

Nhặt tên

Từng hy vọng

Mà có khóc nổi đâu

Nước mắt cạn lâu rồi



Thời của cha

Nghiêng ngả xiết trôi

Đã rớt lại sau lưng

Những miền tiếc nuối

Đã mịn màng phù sa

Những bến bờ chờ đợi

Để sớm mai này

Mắt con mướt xanh

Mây trắng lại về làng giong chiều đến

Nắng tinh khôi

Thơm thảo gió trời

Và sông suối

Mát lành chao sóng

Lại giao hoà như buổi khai thiên

Như chiều quê

Mùa chín rục đồng



Con ơi con

Sau này lớn lên

Nhỡ có buồn lo hãy về quê nội

Hãy cố bứt mình khỏi phố

Thả hồn ra ngoại ô

Ở đó

Có đồng làng mang màu ngọn đuốc

Có ngọn gió lành khoả mát tâm tư

Có huyền thoại

Cùng các con độc thoại

Nơi Thánh Gióng bay lên

Nơi cô Tấm hiện về



Và ở đó

Đất đai còn nhễ nhãi

Giữa những đổi trao

Nhượng bán

Chuyển dời

Đất thầm lặng

Tự mình linh ứng

Bên những bản hợp đồng mọc hậu bối sụm lưng



Con ơi con

Không có mảnh đất nào là đất khổ

Cha vừa kịp nhận ra

Khi sống quá nửa đời

Dẫu mỗi năm về thăm quê ngoại

Con mím lợi mím môi

Kéo lên từ ruột đất

Một nửa gàu nước thôi

Đem tặng buổi chiều

Để chuộc lại màu xanh xóm mạc

Đang lả dần

Trên vạt mạ non



Trên trán con

Mồ hôi đốm bạc

Lần đầu tiên

Lần đầu tiên cha nghe tiếng con thất lạc

Cha ơi cha

Con xin cha đừng bán đất

Rồi biết kiếm đâu ra nước giếng ngọt thế này



Cha lạnh người

Nâng nắm đất trên tay

Run rẩy thấy

Màu trái tim đồng đội

Và thấy cả điều này

Mai ngày con sẽ hiểu

Tự thuở tổ tiên ta đất cũng đã thắm màu
__________________
"Ôi phải chi lòng được thảnh thơi"!
fankien vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Old 04-12-2008, 03:34 AM   #20
fankien
Ma làng
 
fankien's Avatar
 
Tham gia ngày: Oct 2008
Bài gửi: 2,623
Cảm ơn: 2,475
Được cảm ơn 3,435 lần trong 1,075 bài
fankien has a spectacular aura aboutfankien has a spectacular aura aboutfankien has a spectacular aura about
Default

18. Vốn và lãi


Mẹ ơi

Lẽ ra con cũng đã như bao đồng đội

Khi đất nước mình trận mạc

Những ngày sống bây giờ

Dẫu còn phần lấm láp

Nhưng với con

Kể như là lãi



Món nợ này

Con biết trả sao

Biết trả ra sao

Khoản lợi nhuận con đang thừa hưởng

Phảng phất đêm ngày lớp lớp khói hương

Của những tháng năm

Đất đá còn sưng sượng

Của những quá khứ gần

Sớm nguội

Của những quá khứ xa

Phát xạ âm thầm



Mẹ ơi

Lẽ ra thay cho tấm huân chương trên ngực

Tấm huân chương

Không hiểu sao bây giờ lại có người lén nhét vào ngăn ký ức

Là phiến đá xanh

Lạnh cứng bìa rừng

Đồng đội dựng lên trên nấm mồ của con ngày thất trận

Như đã bao lần

Hàng dãy ba lô được gửi về hậu tuyến

Ôi ! Những chiếc ba lô

Còn nhưng nhức xanh thơm lựng mùi hồ

Thôi quàng vào vai

Mà quàng tên của làng của phố

Trên những tấm bia
Đẫm máu các anh

Mẹ ơi

Bây giờ còn được duỗi hai cánh tay thanh thản

Không còn co lên trước ngực

Dấu tích thời đao binh

Khi tay phải lăm lăm theo tay trái

Chẳng sót ngón tay nào

Cho mẹ cho em

Buổi đồng quê rộ mùa gặt hái

Buổi trăng lên em tự vuốt bóng mình



Mẹ ơi

Tư bản của mỗi người chính là vận may của họ

Tư bản của riêng con

Là cuộc sống mẹ cho

Những đồng vốn bằng xương cha da mẹ

Nương náu trong tim

Thắm đỏ nghĩa tình



Con mang lưng vốn hết tuổi khóc nhè đầu tư vào đời lính

Đối mặt cùng tháng năm

Đọ sức với quân thù tận rừng sâu rú thẳm

Bằng sức mạnh của trở trăn

Bằng tốc độ

Của làn - bắn - thẳng

Con quay những - đồng - vốn - thân - mình hết vòng này vòng khác

Bất kể mùa mưa mùa khô
Bất kể đêm giông ngày hạn

Con mang sức trai

Chọi cùng súng đạn

Mang mạng sống của mình hùn với bao đồng đội

Kinh doanh trên trận mạc

Giật giành với đạn bom

Phần đất lãi



Một phương án sai là cháy vốn

Một giải pháp nhầm là bợt mặt trắng tay

Biết mấy tháng năm

Những người lính nhặt từng xu lẻ

Đâu chỉ ngày một ngày hai

Và có thể

Hoá tro tàn trong lửa

Con vẫn tung cuộc đời con - chút - vốn - liếng- cuối - cùng của mẹ lên chặn họng súng thù

Cùng đồng đội gom từng phân lợi nhuận

Để gộp vào hôm nay

Mẹ ơi

Khoản vay nào rồi cũng phải trả

Chưa trả được bây giờ

Thì khất đến ngày mai

Nhưng sẽ không có nhiều ngày mai lắm đâu

Và con càng không thể

Gán cho mai sau

Dù một cắc nợ nần

Vốn tự có của một đời chắt bóp

Mẹ gạn từ chéo áo đẫm mồ hôi

Mẹ vớt từ bát riêu cua chiều hạ

Của những đồng quê gió máy bạc trời

Những ngày con ở trận đã xa rồi

Sao mỗi đêm vẫn vật mình thức ngủ

Vâng có thể là con chưa đầy đặn

Với những gì dạo ấy

Các anh trao

Nhưng thưa mẹ

Trời ngớt mùa giông bão

Và con đang có tháng ngày

Có lớp đàn em

Lớn nhanh bức bối

Có đôi bàn tay

Rảnh rang đôi chút

Đôi bàn tay lại cầm cày cầm bút

Khi đắng lòng nắn nót dấu vào thơ



Vâng có thể là con đã như bao người lính

Cầu mong

Đất nước mình

Thôi gặp hoạ chiến chinh



Những ngày con đang sống bây giờ

Kể như là lãi…
__________________
"Ôi phải chi lòng được thảnh thơi"!
fankien vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Trả lời

Bookmarks


Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quuyền Hạn Của Bạn
Bạn không thể tạo chủ đề phim
Bạn không thể gửi Trả lời
Bạn không thể gửi file đính kèm
Bạn không thể sửa bài viết của bạn

BB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 10:29 AM.


Forum hiển thị tốt nhất với trình duyệt FireFox
Xây dựng và phát triển bởi những người con đất Thanh Chương
Tcnao.net là diễn đàn phi lợi nhuận, phi chính trị
Powered by: vBulletin Copyright ©2000-2020, Jelsoft Enterprises Ltd.