Thanh Chương - Nghệ An Online

Go Back   Thanh Chương - Nghệ An Online > THANH CHƯƠNG XƯA VÀ NAY > Quê hương > Ẩm thực

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 23-10-2011, 01:33 AM   #11
tcniemkieuhanh
Lính lệ
 
tcniemkieuhanh's Avatar
 
Tham gia ngày: Oct 2011
Bài gửi: 169
Cảm ơn: 488
Được cảm ơn 518 lần trong 145 bài
tcniemkieuhanh is on a distinguished road
Default

Trích:
Thắng đã viết View Post
Trám với tro giừ ở quê đều ít bởi trám đa phần được ngài ta thu mua bán ra thành phố,giá cụng cứng nên dân ta nỏ dám mua ăn,tro thì người ta chặt còn lại ít,do ngay tê cần lá lợp nhà chơ giừ k cần nựa,phá để trồng cây khác.

Trám trắng thì ăn lợi đờm tốt cho người bị hen,có thể mói ăn dần ,om sau đưa giạ nhỏ nấu thính, trám trắng bán cụng đắt lắm,trám đen thì ăn tức ngược lại với trám trắng,tro thì ăn bùi chơ mà hay bị trâu,cả trám với tro om lên mà chấm với chẻo thì tuyệt cú mèo.
Theo mình biết thì không phải trám trắng mà người miền núi phía Bắc gọi là trám xanh. Trám có 2 loại trám đen và trám xanh, điều kiện thích nghi của trám đen rộng, trồng được cả ở miền trung mình nhưng chủ yếu là Nghệ An, Hà Tĩnh; còn trám trắng theo mình chỉ có ở vùng miền núi phía bắc thôi. Miền Bắc họ không ăn trám như quê ta, họ chẻ ba quả trám trắng ra, ngâm với nước lạnh, bán ở chợ mua về chỉ dùng để kho với thịt thôi.
Quả tro ở vùng Quỳ Châu gọi là quả cọ thì đúng rồi, ở Hương Sơn Hà Tĩnh người ta gọi là quả kè. Quả tro om chín tách hột và vỏ ăn được ra nghiền thật nát, xôi hông chín cho tro đã nghiền nát vô trộn đều, dùng đụa cả mà xéo ăn vô thì ngon phải biết, món này rất phổ biến ở vùng dân tộc Tày huyện Kỳ Sơn (mình biết vì ngày đi học ở lớp có đứa bạn người Kỳ Sơn)
tcniemkieuhanh vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Những người thích bài viết này:
Old 23-10-2011, 11:41 AM   #12
Thắng
Phó lý
 
Thắng's Avatar
 
Tham gia ngày: Aug 2010
Đến từ: xóm ăn chơi-Thanh Nhàn, Thanh An
Bài gửi: 335
Cảm ơn: 1,090
Được cảm ơn 1,158 lần trong 312 bài
Thắng is on a distinguished road
Default

Trích:
tcniemkieuhanh đã viết View Post
Theo mình biết thì không phải trám trắng mà người miền núi phía Bắc gọi là trám xanh. Trám có 2 loại trám đen và trám xanh, điều kiện thích nghi của trám đen rộng, trồng được cả ở miền trung mình nhưng chủ yếu là Nghệ An, Hà Tĩnh; còn trám trắng theo mình chỉ có ở vùng miền núi phía bắc thôi. Miền Bắc họ không ăn trám như quê ta, họ chẻ ba quả trám trắng ra, ngâm với nước lạnh, bán ở chợ mua về chỉ dùng để kho với thịt thôi.
Quả tro ở vùng Quỳ Châu gọi là quả cọ thì đúng rồi, ở Hương Sơn Hà Tĩnh người ta gọi là quả kè. Quả tro om chín tách hột và vỏ ăn được ra nghiền thật nát, xôi hông chín cho tro đã nghiền nát vô trộn đều, dùng đụa cả mà xéo ăn vô thì ngon phải biết, món này rất phổ biến ở vùng dân tộc Tày huyện Kỳ Sơn (mình biết vì ngày đi học ở lớp có đứa bạn người Kỳ Sơn)
Các vùng khác mình nỏ biết bạn nà,mình nói trám trắng(tên gọi chung cho cả các loại nến) cách gọi của dân TC mình.Gia đình mình có thâm niên khoảng 15 năm đi mua các loại trám nên mình biết khá rọ.Trám trắng ngon nhất,trấy to ,dệ thu hoạch là loại trám hồng vì khi nưng xanh đến khi chín nó có màu hơi hồng,cùi dày,còn trám xanh nơi quê ta nớ cụng có chơ mà ăn k ngon,hơi chát,nếu xanh thì đập khó rụng.

Trám ở huyện ta có nhiều nhưng chủ yếu tập trung phía bên các xạ giáp rừng,trám trắng có nhiều ở các xạ miền dới từ Thanh An trở xuống nhiều nhứt là Hà,Tùng,Mai,Thủy... còn trám đen(mui)thì miền trên nhiều,Thanh Thịnh mình biết cụng nhiều laọi ni,trám đen có loại cùi mỏng,lại hôi đèn,nên có trám ngon cụng ít...

Còn bạn nói người Tày ở Kỳ Sơn thì chắc bạn nhầm,Nghệ An ta theo mình biết là k có người Tày mô,chỉ có Kinh,Thanh,Thái,Thổ,Ơ đu,và Khơ Mú.
:nm:

Túm lại là quê ta nói cấy ni nhiều chơ theo mình biết các huyện trên như Con Cuông,Anh Sơn...mấy loại ni cụng nhiều lắm.
__________________
Thanh Chương-nơi ta có mồ mả tổ tiên,có mẹ,có cha và có những cái mà k nơi mô có....
Thắng vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Người thích bài viết này:
Old 23-10-2011, 06:31 PM   #13
Anh Đặng
Cao niên
 
Tham gia ngày: Jul 2010
Đến từ: Xóm Cơn Tắt
Bài gửi: 2,376
Cảm ơn: 10,539
Được cảm ơn 14,074 lần trong 2,372 bài
Anh Đặng is on a distinguished road
Default

Đọc mấy bài của các bác tui lại muốn nói thêm ra ri:
-Trám ở trong huyện ta có trám đen (có vùng kêu là mui). Vậy nên ngày trước có hai bà ở CV ra thăm ruộng, vườn. Thấy có thằng mất nết, hắn "ẻ nơi má (mạ) bà, lại trịn nơi mui tui)! Đây là loại "thực phẩm sạch" lâu ni ta hay nói. Và cụng là loại quả mà Tố Hữu viết: Trám bùi để rụng, măng mai để già. Tức là vùng Việt Bắc chắc cụng nhiều trám. "Thủ phủ" của trám đen huyên ta là ở Cát Văn. Ở đó có câu: Măng-Mui-Quao-Khế...
-Cùng họ nhà trám có nến (đèn). Hình thái cụng giống trám (không giống hoàn toàn). Quả chín có màu xanh nhạt. Vị chua, thường om xong thì chẻ, ngâm. Một thời người Tàu sang mua về mần thuốc. Có người nghi là họ thay táo tàu (?). Trấy ni ăn lành hơn trám đen. Quê tui ko kêu đèn là trám xanh. Ko biết đây có phải trám xanh?
-Trám hồng: Là cây trám mọc tự nhiên trong rừng. Quả cụng ăn như trám đen. Thường thì người đi rừng chộ trấy chín là chặt luôn cả cây hoặc đóng đinh, bỏ muối dưới gốc, hoặc siết dây quanh gốc cho hấn rụng...Trám hồng là từ phổ thông mà ngành lâm nghiệp gọi và xếp loại gỗ cho cây trám. Hình như nó thuộc nhóm 5 thì phải (?).
-Nhựa cơn trám (các loại) dùng để đốt, xông cho các bà đẻ để trừ hơi hóng...
-Kỳ Sơn không có dân tộc Tày mà có dân tộc Mông. Tui cụng có một số bạn bè người Mông: Họ Vừ, họ Vi,...
Túm lại là ra rứa.
Kính!
__________________
Thương chắc khi đang sôống...
Chết rồi, nói mần chi...
:60:
Anh Đặng vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Những người thích bài viết này:
Old 01-09-2012, 07:50 AM   #14
lê văn hiền
Phó lý
 
lê văn hiền's Avatar
 
Tham gia ngày: Dec 2011
Bài gửi: 260
Cảm ơn: 1,489
Được cảm ơn 711 lần trong 236 bài
lê văn hiền is on a distinguished road
Default

Thứ tư, 29/08/2012, 08:29(GMT+7)
Công dụng chữa bênh tuyệt vời của quả trám
Quả trám là một loại quả dùng làm thực phẩm và có tác dụng chữa bệnh tốt. Theo y học cổ truyền, quả trám có vị chua, ngọt, chát, tính ấm, vào kinh phế, có tác dụng thanh nhiệt, sinh tân chỉ khát, giải độc, lợi hầu họng, không độc.


Trám có nhiều loài khác nhau: trám trắng, trám đen, trám hồng. Quả trám còn gọi thanh quả hay cảm lãm (fructus canarii), được thu hái khi chín; có thể dùng tươi hoặc đem muối, sau đó phơi khô, hoặc sấy khô để chế các món ăn, có lợi cho hầu họng.

Thành phần hóa học, quả trám chứa protid, chất béo, hydrat cacbon, beta- caroten, acid oleannolic, một số khoáng chất: Ca, K, P, Fe, Mg, Mn, Zn, Cu... và vitamin C. Hạt quả trám chứa các acid béo.

Theo y học cổ truyền, quả trám có vị chua, ngọt, chát, tính ấm, vào kinh phế, có tác dụng thanh nhiệt, sinh tân chỉ khát, giải độc, lợi hầu họng, không độc. Được dùng trị các bệnh về hầu họng sưng đau, ho nhiều đờm, viêm ruột, lỵ, tiêu chảy, khát nước. Quả xanh có tác dụng giải độc. Quả chín có tác dụng an thần, trị động kinh. Ngày dùng 6 - 12g, dưới dạng nhai nuốt nước, hoặc dạng nước sắc.

Một số cách trị bệnh từ quả trám:

Trị đau họng, sưng amidan, ho, miệng khô, khát nước

Quả trám rửa sạch, bỏ hạt, nấu với nước, nấu 2 - 3 lần, mỗi lần đun sôi 1 giờ, để lắng, gạn bỏ cặn, lọc qua vải xô, cô thành cao 2:1, thêm đường đủ ngọt, ngày uống 2-3 lần trước bữa ăn, mỗi lần 5-10ml. Có thể uống nhiều ngày liền cho đến khi hết các triệu chứng.

Trị lỵ

Quả trám tươi khoảng 90g, để nguyên hạt sắc với nước (2 - 3 lần), gộp dịch chiết, cô lại lấy cao, theo tỷ lệ 1:1, chia 3 lần uống trong ngày trước bữa ăn. Khi uống cần kiêng ăn các thứ tanh: cua, cá, lòng trắng trứng... Có thể uống nhiều ngày cho tới khi hết các triệu chứng.

Trị đau nhức xương khớp

Vỏ trám hồng, cạo bỏ lớp bần bên ngoài, thái nhỏ, sắc nước uống, ngày 10 - 12g, chia 3 lần sau bữa ăn. Có thể thay vỏ bằng lá trám.

Trị đau răng, sâu răng

Quả trám đốt thành than, tán bột mịn, trộn với một ít xạ hương, rồi bôi và xỉa vào chỗ răng đau. Hoặc lấy vỏ thân cây trám trắng cạo bỏ lớp vỏ đen bên ngoài, thái mỏng phơi khô, sắc lấy nước, ngậm 10 phút rồi nhổ đi. Ngày làm nhiều lần. Có thể phối hợp với rễ chanh, rễ cây trẩu hoặc rễ cà dại.

Trị lở sơn

Vỏ cây trám, cạo bỏ lớp bần, thái nhỏ, nấu nước tắm, ngày 2 lần.

Trị tràng nhạc (loa lịch):

Hạt trám, hạt gấc, vỏ quả mướp đắng, đốt thành than, tán bột mịn, trộn đều với dầu thực vật hoặc mỡ lợn, bôi vào chỗ đau.

Trị nứt nẻ kẽ ngón và gót chân khi trời rét

Hạt trám trắng đốt thành than, tán mịn, trộn đều với dầu thực vật, bôi vào chỗ đau.

Trị hóc xương cá

Quả trám trắng hoặc trám đen, nhai giập nuốt dần lấy nước; hoặc lấy 5 quả trám, sắc lấy nước, ngậm và nuốt dần. Hoặc chỉ lấy phần thịt quả trám, giã nát, ép lấy nước, uống dần. Hoặc lấy hạt quả trám, đốt tồn tính, rễ cây đậu ván trắng, thái nhỏ. Cả hai tán thành bột mịn, trộn đều, mỗi lần uống 4 - 6g. Tuy nhiên, cách làm này chỉ áp dụng với trường hợp bị hóc các xương cá nhỏ.

Theo Sức khỏe & Đời sống[/i]
lê văn hiền vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Những người thích bài viết này:
Old 01-09-2012, 08:26 AM   #15
consihl
Chánh tổng
 
consihl's Avatar
 
Tham gia ngày: Dec 2011
Bài gửi: 844
Cảm ơn: 1,397
Được cảm ơn 2,043 lần trong 725 bài
consihl is on a distinguished road
Default

Ở quê tôi thấy có 2 loại cây giống nhau, rất khó phân biệt là cây Tro (cọ) và cây Kè.
Cây Tro cho trái để ăn nhưng cây Kè thì trái nhỏ như viên bi nên không dùng để ăn được. Cả hai cây này lá của nó được dùng vào việc lợp nhà, làm phên dậu, áo tơi...
So với Trám thì trái Tro ăn không ngon bằng, khó chế biến hơn nhưng đó cũng là 1 loại hương vị đặc sản của quê mình!


Cây Kè:



Quả Tro ở chợ Miền Tây Nghệ An:



Người dân hái trái Tro:

__________________
Bao đời dân xứ Nghệ, một lòng yêu thương quê!
consihl vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Những người thích bài viết này:
Old 13-09-2012, 08:24 PM   #16
Anh Đặng
Cao niên
 
Tham gia ngày: Jul 2010
Đến từ: Xóm Cơn Tắt
Bài gửi: 2,376
Cảm ơn: 10,539
Được cảm ơn 14,074 lần trong 2,372 bài
Anh Đặng is on a distinguished road
Default

Tạp bút
TRÁI TRÁM QUÊ MÌNH
(Tác giả đề nghị đăng lên TCNAO)

Cứ vào khoảng đầu mùa thu, nếu có dịp đến chơi, chị bạn tôi lại hỏi: Có ai gửi trám vào chưa? Chị nhắc làm tôi lại nhớ nôn nao. Ờ, dạo này không có ai vào, không ai có việc về quê nên tới giờ vẫn chưa được ăn món trám.
Gần như ai cũng thuộc câu thơ trong bài Việt Bắc của nhà thơ Tố Hữu: Mình về rừng núi nhớ ai /Trám bùi để rụng măng mai để già. Trong câu đó có 2 thứ đặc sản được nhắc tới là trái trám và món măng. Là người Việt Nam thì ai chả biết măng, nhưng trái trám thì có rất nhiều người không biết, nhất là ở khu vực phía Nam, nơi tôi đang sống. Bằng chứng là trong những lần có quà quê là món trám kho gửi vào, tôi mang ra “chiêu đãi” thì nhiều người nói rằng đây là lần đầu được ăn.
Quê hương của cây trám là những vùng có đồi núi cao. Tuy nhiên ngày thơ ấu tôi cũng chỉ thấy chúng có mặt rải rác ở những nhà ven đồi. Có 2 loại trám đen và trám trắng nhưg trám đen ngon hơn nên ở quê tôi ít khi thấy trồng trám trắng. Đó là một cây lưu niên có dáng cao vút, trồng mấy năm mới ra trái. Nhà ông nội tôi hồi đó cũng có một cây cao sùng sững trước cổng nhà. Vào khoảng giữa tháng bảy âm lịch, lúc cái nắng cuối hạ trở nên chói chang, trong những khu vườn rậm rạp vẫn còn sót lại dăm chú ve muộn màng đang réo rắt khúc nhạc giã từ mùa hè, đó là vào mùa trám bắt đầu chín bói. Trái trám có hình thoi thuôn dài 2 đầu, bình thường màu xanh, nằm lẫn trong tán lá, chẳng ai nhìn thấy. Bây giờ chúng bắt đầu tím dần, và khi chín hẳn thì chúng đã đen thẫm lại. Vì cây rất cao nên người ta leo lên cây để hái và phải nhờ vào cái sào đã được chế tác dành riêng để hái trám.
Chế biến trám tương đối đơn giản nhưng cũng phải làm đúng cách mới được. Người ta cho trám đã rửa sạch vào nồi rồi đổ nước nóng già vào om. Om độ 1giờ thì quả trám mềm ra. Sau đó thì có thể kho, làm gỏi hay kho chung với thịt hoặc cá. Nếu muốn để dành thì bóc bỏ hạt rồi phơi khô, cho vào lọ sạch dùng dần. Đã có người không hỏi kĩ, mua trám ở chợ về đổ vào nồi cho nước đun sôi, càng đun thì trái trám càng rắn đanh lại. Nó đã bị sượng và không cách gì cứu vãn được, đành phải đổ bỏ. Món gỏi trám chỉ cần bỏ hạt cho thêm ít vừng hoặc lạc rang giã nhỏ và ít rau thơm xắt nhuyễn. Món trám kho thì chỉ cần cho muối vào nồi trám đã om bắc lên nấu một lúc cho ngấm. Có thể trám là thứ thực phẩm duy nhất không cần nhiều đến gia vị, chẳng cần tiêu hành ớt tỏi dầu mỡ bột ngọt như thông thường. Vậy nhưng mùi vị đặc trưng vừa thơm vừa bùi vừa béo của nó ai ăn một lần rồi thì cứ nhớ mãi. Không chỉ thịt trái mà cái nhân của hạt ăn cũng rất ngon. Khi đã vào Nam định cư, những mùa trám về tôi thường nhớ đến nôn nao, nhớ đến quay quắt. Tôi nhớ cả hồi còn nhỏ xíu, chú tôi lấy những hạt trám chặt đôi có một đầu nhọn mà chúng tôi đã xoi lấy nhân ăn rồi đóng trên nền nhà đất nện thành từng dãy trông cũng khá đẹp như một loại gạch trang trí lạ mắt vậy.
Mùa trám, chợ phiên ở quê tôi trám bày từng dãy. Chẳng người bán nào có nhiều để đổ đống như những đống trái cây cam quýt ở trong này. Đơn giản là vì mỗi nhà chỉ có vài cây và hái nó không dễ nên mỗi phiên chợ chỉ được một mẹt nhỏ hay lưng cái thúng là cùng. Những lần về phép đúng mùa trám, giữa màn mưa mờ trắng của mùa thu, nhìn những mẹt trám đen thẫm bày từng dãy trong cái chợ nhỏ, các bà các chị co ro trong tấm áo mưa luôn miệng chào mời, chẳng hiểu sao trong tôi cứ bồi hồi, xao xuyến. Đây là hình ảnh đặc trưng nhất khác với nhiều nơi khác mà tôi đã đi qua. Nó nói với tôi về những nhỏ bé, hiu hắt, nghèo khó của một miền quê. Nó cũng nói về những tinh túy, thảo thơm, đậm đà được chắt chiu từ đất cằn đá sỏi. Nó là ám ảnh, là hương vị riêng neo lòng tôi lại, để dù có ở chân trời góc biển nào tôi vẫn là một đứa con của quê hương.
Tết năm ngoái, tới nhà một anh bạn đồng hương, anh mang ra một hũ trám trắng muối của Thái Lan. Hũ trám nhỏ chỉ độ trăm gram có giá rất đắt, bằng giá cả kí thịt, nghĩa là bằng cả thúng trám ở quê mình. Tôi nhón một quả và tần ngần: Giá quê tôi có được kĩ thuật chế biến đóng hộp và bán được giá như thế này. Mới đây, đọc tờ báo tin tức của huyện nhà gửi vào thấy bài viết về cây trám đang được đầu tư trồng với diện tích lớn để lấy trái xuất khẩu, tôi mừng biết bao. Mong cho quả trám thơm bùi của quê mình đàng hoàng có mặt trên thị trường quốc tế, và thương hiệu của nó sẽ làm mờ đi kí ức khổ nghèo về những mẹt trám nhỏ bé trong những phiên chợ quê heo hút xa?
Hội An
__________________
Thương chắc khi đang sôống...
Chết rồi, nói mần chi...
:60:
Anh Đặng vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Những người thích bài viết này:
Old 14-09-2012, 07:40 AM   #17
trongveo
Chánh tổng
 
trongveo's Avatar
 
Tham gia ngày: Dec 2008
Bài gửi: 1,206
Cảm ơn: 953
Được cảm ơn 2,023 lần trong 595 bài
trongveo is on a distinguished road
Default

Trám ni mà om bằng nước sôi 100 độ thì cứng phải biết !

Om : chấm chẹo lạc
Om : xong xào ăn ngay
hay mói chò mặn ăn dần, đọi cơm 1-2 quả => làm cho cơm trắng cũng ngon không cưỡng lại được !!

Anh em tại Vinh có nhu cầu sang nhà em cho ... mấy quả !!!
__________________
veo ...
trongveo vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Những người thích bài viết này:
Old 14-09-2012, 11:29 AM   #18
Thịnh Hoa
Cao niên 15286
 
Thịnh Hoa's Avatar
 
Tham gia ngày: Dec 2010
Bài gửi: 660
Cảm ơn: 5,166
Được cảm ơn 2,745 lần trong 721 bài
Thịnh Hoa is on a distinguished road
Default

Trích:
Anh Đặng đã viết View Post
...
-Trám ở trong huyện ta có trám đen (có vùng kêu là mui). Vậy nên ngày trước có hai bà ở CV ra thăm ruộng, vườn. Thấy có thằng mất nết, hắn "ẻ nơi má (mạ) bà, lại trịn nơi mui tui)!
Kính!
Hiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii! .....................
Đọc mấy câu trên mà cười quặn cả ruột! Là người "quê choa", ai đọc mà nhịn cười được thì mới lạ!
__________________
Sự bất hạnh vì nghèo túng còn có ngày qua khỏi nhưng bất hạnh vì no đủ và ngu dốt thì ngày càng bất hạnh hơn!
Thịnh Hoa vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Những người thích bài viết này:
Old 14-09-2012, 01:08 PM   #19
lê văn hiền
Phó lý
 
lê văn hiền's Avatar
 
Tham gia ngày: Dec 2011
Bài gửi: 260
Cảm ơn: 1,489
Được cảm ơn 711 lần trong 236 bài
lê văn hiền is on a distinguished road
Default

Nhà tui xa quê nhưng năm nào cũng để giành cỡ một can 5 lít do đứa em làm sẵn gửi vào . Nghe nói chỉ om với nước sôi khoảng 80 độ , xong rồi bỏ mói vô là xong . Ngon hay không cũng tùy từng cơn , có loại vỏ dày , dai , nhưng trong mềm nhão như bùn , có loại chắc , giòn , thơm béo , nổi sao lên mới là ngon . Tôi cho vào những lọ nhỏ để dễ bỏ vào tủ lạnh ăn dần hoặc mỗi khi có khách cùng quê tới chơi . Loại trám đen này ở quê tôi gọi là trám đen , còn loại trám trắng – nếu ăn sống thì chua chua chát chát , hít hơi vào đàng mẹng thì thấy hơi ngọt ngọt – gọi là trám đèn – loại này chỉ kho thịt hay kho cá , ăn cũng hấp dẫn , nhưng nay ít người có , bởi họ không thích vì không có hiệu quả kinh tế cao .
Nói chung trám làm thức ăn rất ngon và còn có tác dụng chữa bệnh .
lê văn hiền vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Người thích bài viết này:
Old 24-09-2012, 12:30 PM   #20
duaconxunghe
Chợ Cồn đại hiệp
 
duaconxunghe's Avatar
 
Tham gia ngày: Sep 2009
Đến từ: Chợ Cồn
Bài gửi: 2,493
Cảm ơn: 7,336
Được cảm ơn 7,243 lần trong 2,198 bài
duaconxunghe is on a distinguished road
Default

Thông báo với anh em hội Hà Nội là bác Anh Đặng ra Hàn Nội khám sỏi thận. Bác khám rồi nhưng chưa có kết luận.
Cấy quan trọng là bác có mang ra nhiều trám rành ngon. Nói nhỏ chứ khi về chộ bác vẩn còn một hộp nựa để trong khách sạn. Keke

Trám om nước mắm đưa ra ăn cơm thì chỉ có ngon ngẩn. Cứ cơm với trám mà nổ thì ít cụng được dăm bảy bát.
__________________
"Để bây giờ biết yêu em
Là từ câu hát mẹ hiền ru ta!"
duaconxunghe vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Trả lời

Bookmarks


Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quuyền Hạn Của Bạn
Bạn không thể tạo chủ đề phim
Bạn không thể gửi Trả lời
Bạn không thể gửi file đính kèm
Bạn không thể sửa bài viết của bạn

BB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 04:16 AM.


Forum hiển thị tốt nhất với trình duyệt FireFox
Xây dựng và phát triển bởi những người con đất Thanh Chương
Tcnao.net là diễn đàn phi lợi nhuận, phi chính trị
Powered by: vBulletin Copyright ©2000-2018, Jelsoft Enterprises Ltd.