Thanh Chương - Nghệ An Online

Go Back   Thanh Chương - Nghệ An Online > CUNG VĂN HÓA > Tứ hải giai huynh đệ

Tứ hải giai huynh đệ Bốn bể là nhà !

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 15-07-2012, 01:38 PM   #31
tuhao37
Thôn viên
 
Tham gia ngày: Feb 2010
Bài gửi: 26
Cảm ơn: 8
Được cảm ơn 34 lần trong 17 bài
tuhao37 is on a distinguished road
Default

Đúng rồi, năm ni 27/7 mình ở nhà, có thể lên thắp hương trên Nghĩa trang vào ngày 27/7 rồi, đề nghị các bạn bên đoàn thường xuyên tổ chức thắp hương, làm cỏ ở các nghĩa trang, thăm hỏi các thân nhân thương binh liệt sỹ. Mình thấy có năm đoàn tổ chức ý nghĩa lắm, mong những hoạt động đó đc tổ chức thường xuyên
tuhao37 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Những người thích bài viết này:
Old 15-07-2012, 05:30 PM   #32
consihl
Chánh tổng
 
consihl's Avatar
 
Tham gia ngày: Dec 2011
Bài gửi: 844
Cảm ơn: 1,393
Được cảm ơn 2,028 lần trong 722 bài
consihl is on a distinguished road
Default

Lúc 14h ngày hôm nay (CN, 15/07), VTV1 phát chương trình Trở về từ ký ức. Một chương trình có ý nghĩa nhân văn cao cả, tìm lại những người đã nằm xuống trong các cuộc chiến tranh nhưng gia đình chưa tìm được mộ. Điều đáng nói là lồng trong chương trình này còn có các thông tin tìm kiếm những người lính Việt Nam Cộng hòa chết trong chiến tranh hiện gia đình chưa tìm được mộ. Nỗi đau chiến tranh đến từ 2 phía, hãy xoa dịu nỗi đau thương cho những người cùng giống nòi trong cuộc chiến là điều đáng làm nhất lúc này, để thực hiện đúng chính sách hòa hợp dân tộc của Đảng ta.
consihl vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Những người thích bài viết này:
Old 15-07-2012, 06:05 PM   #33
Anh Đặng
Cao niên
 
Tham gia ngày: Jul 2010
Đến từ: Xóm Cơn Tắt
Bài gửi: 2,361
Cảm ơn: 10,469
Được cảm ơn 14,020 lần trong 2,358 bài
Anh Đặng is on a distinguished road
Default

Nhân kỷ niệm 65 năm ngày Thương binh-Liệt sĩ năm nay 27-7 (1947-2012), huyện ta đã cử đoàn cán bộ đi viếng các Liệt sĩ tại các nghĩa trang Trường Sơn, Đường 9, Thành cổ Quảng Trị, Gio Linh, Vĩnh Linh,... thăm khu di tích Khe Sanh, Làng Vây, địa đạo Vịnh Mốc.
Tại các nghĩa trang này, rất nhiều các bác, các anh con em quê hương Thanh Chương, Nghệ An ta đang yên nghỉ cùng đồng đội.
Chuyến đi đã để lại nhiều ấn tượng xúc động.
__________________
Thương chắc khi đang sôống...
Chết rồi, nói mần chi...
:60:
Anh Đặng vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Những người thích bài viết này:
Old 15-07-2012, 06:09 PM   #34
Anh Đặng
Cao niên
 
Tham gia ngày: Jul 2010
Đến từ: Xóm Cơn Tắt
Bài gửi: 2,361
Cảm ơn: 10,469
Được cảm ơn 14,020 lần trong 2,358 bài
Anh Đặng is on a distinguished road
Default

ANH NGỌC

CẢM HỨNG TƯỢNG ĐÀI
TRONG KHÁT VỌNG TRƯỜNG SƠN
CỦA NGUYỄN HỮU QUÝ


KHÁT VỌNG TRƯỜNG SƠN


Nằm kề nhau
Những nấm mộ giống nhau
Mười nghìn bát hương
Mười nghìn ngôi sao cháy
Mười nghìn tiếng chuông ngân trong im lặng
Mười nghìn trái tim neo ở đầu nguồn
Mười nghìn đôi vai từng gánh Trường Sơn
Mười nghìn đôi tay mở rừng xé núi
Mười nghìn đôi chân bám trên trọng điểm
Mười nghìn đôi mắt ngước hái mây chiều...
Mười nghìn ngọn đèn thắp miền giông bão
Mười nghìn bếp ấm giữa lòng rừng xanh
Mười nghìn cơn mưa, mười nghìn cơn nắng
Mười nghìn trận sốt bạc rừng nguyên sinh
Mười nghìn chiếc gậy của thời đôi mươi
Mười nghìn nếp nhăn hằn lên trước tuổi
Mười nghìn vết đau, mười nghìn vòng trắng
Mười nghìn mái tóc bị phát quang dần...

Mười nghìn Trường Sơn trong một Trường Sơn
Mười nghìn lời ca trong bài ca lớn
Mười nghìn cái tên đêm đêm mẹ nhắc
Mười nghìn giấc mơ của mẹ chờ ta
Mười nghìn con đò thương về bến đợi
Mười nghìn hạt giống chưa về phù sa...

Mười nghìn tấm bia, còn mười nghìn nữa
Mười nghìn đồng đội nằm rải Trường Sơn
Mười nghìn hài cốt chưa về khói hương
Mười nghìn đơn côi nằm trong cõi vắng
Mười nghìn cô quạnh lang thang nẻo rừng...

Mười nghìn khát vọng được về bên nhau !
5.1996

Nếu tôi không nhầm, khu Nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn được khánh thành vào trung tuần tháng Tư năm 1977. Hôm đó, tôi may mắn được cùng các nhà thơ Phạm Tiến Duật và Phạm Ngọc Cảnh có mặt trong ngày lễ trọng đại này. Ngày lễ đón mười ngàn di cốt của các liệt sĩ hy sinh trên tuyến đường Trường Sơn về nằm bên nhau trong một Nghĩa trang chung ấy đã diễn ra vô cùng thiêng liêng và đầy cảm xúc. Nói như nhà thơ Ba Lan đoạt giải Nôben, V. Xưmborxca : Những con số quá lớn thường gây cho ta cảm giác mơ hồ, khó nắm bắt và mất phương hướng... – con số mười ngàn nấm mộ dường như đã vượt quá sức hình dung của những bộ não bình thường như chúng tôi. Chỉ thấy chập chùng những nấm mộ giống hệt nhau như những viên gạch lớn, nằm san sát và bạt ngàn khắp các triền đồi miên man, bất tận. Những nấm mộ có tên hay không tên đều lẫn vào trong cái biển cả vô danh của những gạch đá, bê tông và cỏ cây hoa lá. Nếu có một hình ảnh gì có thể đủ sức gom hết ấn tượng của người viếng thăm vào một điểm thì đó chính là bức tượng đài đồ sộ, nơi chung đúc anh linh của tất cả những người đã khuất vào trong một hình bóng, một tư thế, một gương mặt thân thuộc và sống động của con người... Và nếu có ai đó muốn về thắp một nén nhang chung cho tất cả anh hồn các liệt sĩ, thì nén nhang đó cũng phải được thắp lên trong cái đài hương chung đặt dưới bức tượng đài.

Ở đây, nghệ thuật, bằng sức mạnh của thứ ngôn ngữ đặc thù đã làm được cái công việc to lớn và khó khăn là vừa khái quát hóa lại vừa cá thể hóa vào trong một hình tượng toàn bộ cái biển cả khổng lồ của cuộc sống, với hàng vạn vạn cuộc đời đã từng sống, từng yêu ghét buồn vui, từng chiến đấu và hy sinh trong một thời kỳ lịch sử hào hùng, bi tráng và dài dặc của dân tộc.

Tôi cho rằng nhà thơ Nguyễn Hữu Quý khi đến thăm khu Nghĩa trang này và nhất là khi đặt bút viết bài thơ nói trên hẳn cũng luôn sống trong cái cảm hứng tượng đài như thế. Bởi vì, cũng như nghệ thuật tạo hình, thơ ca luôn phải đi từ cái toàn thể đến cái cá thể và lại từ cái cá thể chung đúc lên thành hồn vía của cái toàn thể - một quy luật sáng tạo thẩm mỹ thuộc loại bất biến và xưa như trái đất. Đề tài và chất liệu của bài thơ này chính là mảnh đất tốt nhất để Nguyễn Hữu Quý vận dụng quy luật sáng tạo này, và anh đã thực hiện nó một cách vừa hứng khởi vừa riết róng, chặt chẽ mà tươi tắn, cô đúc đến từng lời nhưng vẫn rộng mở cho trí tưởng tượng và tâm hồn bay bổng...

Nằm kề nhau
Những nấm mộ giống nhau
Với vẻn vẹn hai dòng mở đầu gồm tám âm tiết, nhà thơ đã làm xong cái việc giới thiệu mà tôi đã phải dài dòng nói tới ở trên kia : Ấn tượng đầu tiên và mạnh mẽ nhất của những ai đặt chân tới nơi đây chính là ấn ượng về số lượng. Một ngàn, mười ngàn, hay một trăm ngàn ở đây dường như không còn khác gì nhau. Tất cả là bạt ngàn, là vô tận trong mắt trong lòng người đến viếng. Và hỗ trợ cho cảm giác vô tận chính là sự giống nhau như đúc của các ngôi mộ. Đã nhiều mà còn giống nhau thì đó là sự thách thức với trí nhớ, với nhận thức, sự nhạt nhòa của cảm xúc, và như chúng ta vẫn nói – sự đơn điệu luôn là trở ngại thường trực của mọi thứ nghệ thuật. Bởi vậy, gần như ngay lập tức, người làm nghệ thuật, mà ở đây là nhà thơ, đã phải làm cái việc chuyển từ lượng sang chất, tức là thổi hồn vía vào cái khối bạt ngàn gạch đá im lặng ấy bằng cách liên tục làm sống lại những cuộc đời đang nằm dưới lòng đất kia mà mỗi cuộc đời sinh thời là cả một thế giới luôn sôi động và bất an:
Mười nghìn trái tim neo ở đầu nguồn
Mười nghìn đôi vai từng gánh Trường Sơn
Mười nghìn đôi tay mở rừng xẻ núi
Mười nghìn đôi chân bám trên trọng điểm
Mười nghìn đôi mắt ngước hái mây chiều...
Những ngôi mộ thì giống nhau, nhưng những con người sống thì vừa có nét giống nhau dĩ nhiên, nhưng cũng vô hạn khác nhau:
Mười nghìn cơn mưa, mười nghìn cơn nắng
Mười nghìn trận sốt bạc rừng nguyên sinh
Mười nghìn chiếc gậy của thời đôi mươi
Mười nghìn nếp nhăn hằn lên trước tuổi
Mười nghìn vết đau, mười nghìn vòng trắng
Mười nghìn mái tóc bị phát quang dần...
Cả bài thơ dài ba mươi câu thì chỉ trừ hai câu đầu, còn lại hai mươi tám câu đều mở đầu bằng một điệp khúc mười nghìn. Đây là một trường hợp hiếm có trong thơ nói chung và thơ Việt nói riêng. Nắm bắt được cái chủ tâm kín đáo của người viết khi triển khai cả bài thơ quanh chỉ một điệp ngữ, chúng ta sẽ có được cái chìa khóa để cảm thụ cả bài thơ. Ở đây, chính thực tế cuộc sống đã gợi mở cho người viết lối đi dường như duy nhất đúng: con số mười nghìn nấm mộ tự thân nó đã gồm trong đó cả số lượng và chất lượng của chất liệu thơ, ấn tượng to lớn về số đông chỉ cần được cụ thể hóa và cá thể hóa một cách cẩn trọng và tinh tế là đủ cho ta có được một sinh linh thơ trọn vẹn. Và tác giả đã triển khai việc đắp da đắp thịt cho cái khung thơ dựng lên bởi một điệp ngữ vững chãi ấy một cách có thể nói là tối ưu. Với hai mươi tám câu thơ chắt lọc, nhà thơ đã đặt vào đấy những chất liệu sống tiêu biểu của đời sống và chiến đấu của các chiến sĩ Trường Sơn, vừa là đời sống cụ thể bên ngoài vừa là đời sống tâm hồn sâu thẳm bên trong, cũng gồm đủ những phấn đấu, hy sinh, lạc quan và mất mát, hy vọng và buồn tủi, phía trước và đàng sau. Chỉ hai mươi tám câu thơ, hai mươi tám ý tứ, hình ảnh được nhà thơ chọn đưa ra dường như đã đủ sức gợi mở cho ta không phải chỉ hai mươi tám trạng huống của cuộc sống và hồn người một thời Trường Sơn hùng vĩ, mà ngỡ như chất liệu ấy mở đến vô cùng, nói cho vui – theo tôi, nhà thơ hoàn toàn có thể cụ thể hóa cho cuộc đời của mười nghìn liệt sĩ đang yên nghỉ dưới mười nghìn nấm mộ kia không ít hơn mười nghìn chi tiết thơ, mười nghìn chi tiết sống... mà không sợ thiếu ý tứ và ngôn từ, không sợ khô kiệt hay trùng lặp! Và trong khi cụ thể hóa cho con số lớn mười nghìn kia, chính là người viết cũng đã cá thể hóa cho đến tận mỗi số phận, mỗi cuộc đời đang vùi chôn dưới cỏ. Bởi vì, chẳng hạn, khi Nguyễn Hữu Quý nói tới mười nghìn cơn mưa, mười nghìn cơn nắng thì chúng ta cũng hiểu ngay rằng trên đời này chẳng có cơn mưa nào giống nhau, chẳng có màu nắng nào bất biến. Sự sống còn của cảm xúc thơ rốt cuộc chỉ có khi nó động được đến sợi giây thần kinh tinh vi nhất của những số phận con người riêng biệt và bé nhỏ. Và ở bài thơ này, nhà thơ Nguyễn Hữu Quý đã động được đến nơi chốn ấy.
Để kết thúc bài viết, trở lại với đầu đề của bài thơ - Khát vọng Trường Sơn, thực lòng chính tôi lúc thoạt đọc cũng chưa hiểu rồi ra người viết sẽ giải đáp cho câu hỏi lớn ấy như thế nào: Với những anh hồn liệt sĩ Trường Sơn, khát vọng đó là khát vọng gì vậy? Nếu đặt câu hỏi ấy ra cho mỗi một chúng ta, thì chắc câu trả lời sẽ muôn hình vạn trạng. Bằng mấy câu kết ngậm ngùi và se buồn, Nhà thơ Nguyễn Hữu Quý, với sự nhạy cảm và đa cảm của một nhà thơ, sự thấu hiểu của một tấm lòng đồng đội và đồng điệu, đã nhẹ nhàng, và giản dị, rất giản dị, hé mở cho ta hay:
Mười nghìn tấm bia, còn mười nghìn nữa
Mười nghìn đồng đội nằm rải Trường Sơn
Mười nghìn hài cốt chưa về khói hương
Mười nghìn đơn côi nằm trong cõi vắng
Mười nghìn cô quạnh lang thang nẻo rừng...
Mười nghìn khát vọng được về bên nhau!
Vâng, giản dị thế thôi. Thác là thể phách, còn là tinh anh. Sự thấu tình đạt lý của lời thơ đã khiến ta không biết là ở đây người sống đang nói hộ người chết hay chính là tinh anh của những người đã khuất đang lên tiếng. Những con người đã sống bên nhau những tháng năm khốc liệt nhất của cuộc đời, đã chia nhau một vùng ánh sáng của lý tưởng, chia nhau sự sống, chia nhau cái chết, thì không còn gì có thể chia rẽ được họ nữa. Những anh linh ấy còn khát vọng gì hơn là được ở bên nhau mãi mãi trong cõi vĩnh hằng. Đó là cuộc đoàn tụ của những người đã khuất hòa trong cuộc đoàn tụ tâm linh bất diệt của những người đi trước với những người đang sống hôm nay và mãi mãi mai sau.
__________________
Thương chắc khi đang sôống...
Chết rồi, nói mần chi...
:60:
Anh Đặng vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Những người thích bài viết này:
Old 15-07-2012, 07:37 PM   #35
consihl
Chánh tổng
 
consihl's Avatar
 
Tham gia ngày: Dec 2011
Bài gửi: 844
Cảm ơn: 1,393
Được cảm ơn 2,028 lần trong 722 bài
consihl is on a distinguished road
Default

Trưa nay, (CN 15/7) đang ngủ thì nhận được điện thoại của chị gái. Thì ra, chị mới nhận được điện thoại của 1 người quen từ Đăklăc thông báo, trong lúc đi thăm mộ người thân ở Nghĩa trang LS Tân Biên- Tây Ninh tình cờ nhìn thấy mộ của anh Hảo (Anh trai của chồng chị gái consihl). Chi nhờ consihl lên đó xem có đúng vậy không?
Liệt sỹ Nguyễn Văn Hảo sinh năm 1953 tại Thanh Nam- Thanh Chương, hy sinh ngày 01/5/1975 khi đang cùng đơn vị hành quân từ Căm-pu-chia về VN ( cái chết rất đáng tiếc vì khi đó Miền nam đã được giải phóng). Trước khi chết anh được cấp cứu tại bệnh xá tiền phương đặt tại cửa khẩu Xa-mát thuộc huyện Tân Biên- Tây Ninh và đơn vị đã chôn cất anh tại vị trí gần bệnh xá, trên một ngọn đồi giáp biên giới VN-CPC( thông tin này do 1 người quen đã từng lên thăm mộ anh Hảo năm 1975 kể lại). Gia đình Liệt sĩ rất khó khăn, năm 1987 anh rể consihl chết vì bệnh tật nên không ai có thể đi tìm mộ anh được.
Năm 2006, consihl đưa đoàn CB-NV công ty lên viếng nghiã trang Tân Biên nhân dịp 27/7, cũng đã tra tìm danh sách LS tại đây nhưng không tìm thấy. Dịp hè năm 2010 chị gái vào SG đã cùng consihl 2 ngày lên Tây Ninh gặp các cơ quan chức năng ( Huyện đội, Tỉnh đội, Sở LĐ-TBXH) và tìm gặp hội CCB tại Tân Biên, thậm chí consihl tìm đến địa điểm mà bệnh xá tiền phương ngày xưa đứng chân, hỏi thăm bà con nhân dân tại đây nhưng không tìm thấy bất cứ thông tin nào cả. Nơi đây giờ đã là vùng kinh tế phát triển, thay đổi quá nhiều. Những người trong đọi quy tập mộ LS của tỉnh đội TN cũng không ai biết gì về ngôi mộ của anh.

Nghĩa Trang LS Tân Biên là nơi chôn cất LS nhiều nhất cả nước, được đặt tại ngọn đồi ( cao điểm 48) thuộc xã Thạnh Tân- huyện Tân Biên, cách cửa khẩu Xa-mát 17km. Sang tuần consihl sẽ lên lại nơi đây. Trong Tcnao có ai cần tìm kiếm thân nhân LS ở khu vực Tây Ninh thì báo cho consihl, kết hợp chuyến đi này consihl sẽ tìm kiếm thêm.
Ngoài Tân Biên. consihl còn đến thắp hương cho LS Trần Kim Cận, quê Phong Thịnh, hi sinh năm 1968 hiện được xác định đang được chôn cất tại Nghĩa trang LS huyện Dương Minh Châu- Tây Ninh (ngôi mộ vô danh được tìm kiếm thông qua nhà ngoại cảm). Anh Cận là anh trai của bạn consihl( hiện là phó TGĐ công ty liên doanh mía đường Tate&Lyle Nghệ An)

thay đổi nội dung bởi: consihl, 15-07-2012 lúc 08:06 PM
consihl vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Những người thích bài viết này:
Old 16-07-2012, 08:51 AM   #36
consihl
Chánh tổng
 
consihl's Avatar
 
Tham gia ngày: Dec 2011
Bài gửi: 844
Cảm ơn: 1,393
Được cảm ơn 2,028 lần trong 722 bài
consihl is on a distinguished road
Default

Bài viết cảm động về mối tình trong chiến tranh:

Bài thơ thêu trên gối cưới của một trong 10 cô gái ngã ba Đồng Lộc
Hải Hưng

Vị cúc tần giữa vùng quê bình lặng
Nơi chiến trường anh có phải hạt mưa xuân


Tôi và cô Tần ở 2 xóm gần nhau. Chúng tôi phải lòng nhau từ năm học cấp 2. Thời đó đi học muộn, học cấp 2 nhưng đứa nào cũng lớn tướng. Tần xinh gái, người cao đậm, da trắng hồng, đôi mắt bồ câu nhìn dễ thương. Nhiều chàng trai yêu, nhưng cô chỉ yêu một mình tôi. Tháng 10 năm 1964, chúng tôi làm lễ ăn hỏi. Quê tôi lễ ăn hỏi khác với mọi nơi. Hai đứa đi khắp nhà bà con hai họ gửi 1kg thịt, 1 cái bánh chưng, cau trầu và 1 nắm chè xanh. Sau lễ ăn hỏi bà con hai họ công nhận hai đứa là vợ chồng. Chỉ còn làm lễ cưới nữa là cô dâu về ăn ở tại nhà chồng. Do đó, nhà ngoại xem tôi là con rể. Còn nhà tôi xem cô Tần là con dâu.

Hỏi vợ sau một tháng, tôi vào bộ đội, ở đại đội Lê Hồng Phong, trung đoàn 270, Quân khu 4. Được đóng quân ở Nghèn 3 ngày. Trong 3 ngày đó, hôm nào bố mẹ và Tần cũng đến chơi với tôi từ sáng tới cuối chiều mới về. Hai chúng tôi thương nhau lắm. Thú thực cùng anh trước lúc đi xa nhiều hôm hai đứa muốn hôn nhau. Nhưng bố mẹ cô Tần nghiêm khắc lắm, lúc tìm hiểu ông bà bắt ngồi trong nhà thắp đèn lên, còn mấy ngày tôi đóng quân ở quê chuẩn bị vào chiến trường, ông bà lại đưa Tần lên chơi với tôi rồi lại đưa cô về. Nên chúng tôi không làm sao gửi cho nhau được một nụ hôn, đến bây giờ nghĩ lại mà ân hận. Cũng may được đóng quân ở Nghèn 3 ngày hai chúng tôi đi chụp ảnh tặng cho nhau. Vào chiến trường tôi tham gia đánh Cồn Tiên, Dốc Miếu, Cửa Việt. Ngày mồng 1-1-1968, tôi được điều ra chiến đấu ở Đảo Cồn Cỏ. Tôi nghĩ ra đảo chiếc đấu ác liệt, nên dung ống liều phóng sung cối 60 li cho ảnh hai đứa vào rồi lấy bao ni-long quấn thật kỹ, chôn ở gần kho đạn của trung đoàn , làm dấu cẩn thận, nếu còn sống trở về thì sẽ đến đấy lấy. Hơn nửa năm chiến đấu ngoài đảo, tôi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, được cử ra Sơn Tây học trường Sĩ quan Lục quân. Khi vào Vĩnh Linh tôi đào lên, may thay ảnh chúng tôi vẫn còn. Đây là chiếc ảnh duy nhất của Tần để lại. Cũng nhờ tấm ảnh này mà hôm nay tôi có ảnh thờ và có ảnh để trên mộ ở nghĩa trang Ngã ba Đồng Lộc.

Hai mươi hai năm sống trong quân ngũ, tham gia chiến đấu ở nhiều vùng ác liệt tại Quảng Trị, biên giới phía Bắc, tôi không khi nào quên lời dặn dò của Tần trước khi lên đường nhập ngũ: “Anh làm không tròn nhiệm vụ mà về là em không chấp nhận”. Lời dặn dò của Tần tạo cho tôi niềm tin, sức mạnh để vượt qua những lúc gian khổ nhất. Đời tôi không bao giờ quên, đó là hôm tôi vào Nam chiến đấu, Tần đã cắt tóc thề: “Em một mực chờ chồng”. Nắm tóc thề của cô ấy quấn thành vòng số tám bỏ vào túi bóng đưa cho tôi. Tôi hiểu ý nghĩa hình số tám, ý cô muốn nói: “Dù có gian khó bao nhiêu, cuộc đời của chúng mình vẫn luôn gắn chặt với nhau”. Tôi giữ nắm tóc đến mãi sau này Bảo tàng Ngã Ba Đồng Lộc xin tôi mới trao lại cho họ.

Từ khi vào chiến trường chiến đấu hai chúng tôi bặt tin nhau. Tôi chị nhận được duy nhất một lá thư của Tần gửi qua anh trai của tôi cũng đi bộ đội vào chiếc đấu ở chiến trường B. Được nhìn lại dòng chữ của Tần giữa chiến trường Quảng Trị cái sống và cái chết trong gang tấc, tôi sung sướng vô cùng.Tần ở lại nhà đi thanh niên xung phong tôi cũng không biết. Mãi khi tôi được ra Bắc học trường sĩ quan, đinh ninh lần này sẽ xin đơn vị mấy hôm để cưới vợ. Không ngờ , tôi nhận được tin như sét đánh: Tần đã hi sinh. Tôi khóc khô cạn cả lệ, về nhà lập bàn thờ. Tần là người chị đầu, mặc dù cô đã mất, ông bên ngoại xem tôi như người anh cả trong gia đình. Hôm bốc mộ Tần, tôi là người trực tiếp đưa hài cốt của cô sang tiểu. Cầm lên các xương của tần lòng tôi như lửa đốt. Chiến tranh đã cướp đi mối tình đẹp của chúng tôi. Bất chợt tôi nghĩ miên man, ước gì kiếp sau hai đứa được cùng sống chung trong một nhà.

Đến nay, Tần đã ra đi chẵn 42 năm nhưng trong lòng tôi không bao giờ quên được hình ảnh của Tần. Mỗi khi nhớ về đôi mắt của Tần lòng tôi lại bâng khuâng, xao xuyến lạ. Tôi tự hào cả cuộc đời mình đã làm được lời Tần dặn. Hàng năm cứ đến ngày 24-7, chúng tôi lại làm giỗ cho Tần. Tôi mong ngày nào hương hồn cô cũng được ở trong nhà để chúng tôi luôn được ở bên nhau. Con tôi gọi Tần là mẹ. Vợ tôi gọi Tần là chị cả. Cả nhà tôi ai cũng quý nhớ Tần.

Nói xong ông đứng lên, đôi tay run run bật lửa đốt hương cắm lên bàn thờ Tần. Tôi biết ông đang vô cùng xúc động không nói thành lời.

Chia tay gia đình ông Nguyễn Đức Hồng, một cựu chiến binh còn mang trong mình những viết thương và 6 mảnh đạn, đang sống trong một căn nhà cấp 4 đơn sơ, lòng tôi cứ bồn chồn day dứt. Chiến tranh đã lấy đi của bác nhiều quá. Riêng bài thơ tình của nhà thơ được thêu trên gối cưới của người nữ liệt sĩ cứ khắc mãi vào tâm hồn tôi./.
consihl vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Những người thích bài viết này:
Old 16-07-2012, 09:12 AM   #37
Ocean
Chánh tổng
 
Ocean's Avatar
 
Tham gia ngày: Jan 2011
Đến từ: My heart is hurt
Bài gửi: 1,245
Cảm ơn: 865
Được cảm ơn 1,619 lần trong 703 bài
Ocean is on a distinguished road
Default

Trích:
Anh Đặng đã viết View Post
Nhân kỷ niệm 65 năm ngày Thương binh-Liệt sĩ năm nay 27-7 (1947-2012), huyện ta đã cử đoàn cán bộ đi viếng các Liệt sĩ tại các nghĩa trang Trường Sơn, Đường 9, Thành cổ Quảng Trị, Gio Linh, Vĩnh Linh,... thăm khu di tích Khe Sanh, Làng Vây, địa đạo Vịnh Mốc.
Tại các nghĩa trang này, rất nhiều các bác, các anh con em quê hương Thanh Chương, Nghệ An ta đang yên nghỉ cùng đồng đội.
Chuyến đi đã để lại nhiều ấn tượng xúc động.
Bác ruột của Ocean( Phan Thái Tố) cũng đã hy sinh ở Khe Sanh, đường 9, Nam Lào! Mà Oc chưa có dịp đến đây! Mong một lần được đến với Quảng Trị yêu thương!
__________________
Hừng Đông rọi sóng nhấp nhô
Đằng Tây một giải xô nghiêng ráng chiều!
( Ocean)
Ocean vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Những người thích bài viết này:
Old 16-07-2012, 10:33 AM   #38
BaoNgoc
Chánh lý
 
BaoNgoc's Avatar
 
Tham gia ngày: May 2009
Bài gửi: 691
Cảm ơn: 1,507
Được cảm ơn 2,447 lần trong 586 bài
BaoNgoc is on a distinguished road
Default

Trích:
Anh Đặng đã viết View Post
Nhân kỷ niệm 65 năm ngày Thương binh-Liệt sĩ năm nay 27-7 (1947-2012), huyện ta đã cử đoàn cán bộ đi viếng các Liệt sĩ tại các nghĩa trang Trường Sơn, Đường 9, Thành cổ Quảng Trị, Gio Linh, Vĩnh Linh,... thăm khu di tích Khe Sanh, Làng Vây, địa đạo Vịnh Mốc.
Tại các nghĩa trang này, rất nhiều các bác, các anh con em quê hương Thanh Chương, Nghệ An ta đang yên nghỉ cùng đồng đội.
Chuyến đi đã để lại nhiều ấn tượng xúc động.
Nhà BaoNgoc cũng có bác ruột là Phan Ngụ, học viên khóa 1 Trần Quốc Toản (Được biết đó là tiền thân Trường sĩ quan Lục quân đầu tiên của QĐND VN); chức vụ: Tham mưu trưởng Trung đoàn.
Bác Ngụ được Bác Hồ tặng chiếc áo ấm mà Hội Phụ nữ phường Kim Ngưu (Hà Nội) tặng Bác Hồ; Bác Hồ tặng lại bác Ngụ trong một lần thăm đơn vị.
Bác Ngụ cùng đồng đội lập nhiều chiến công, được Quân đội cử người về quê để xét lý lịch nhưng do thành phần gia đình "Trung nông" nên không được xét tặng Anh hùng quân đội.
Bác Ngụ hy sinh tại mặt trận Quảng Trị năm 1968.
__________________
"Không sợ thiếu, chỉ sợ không công bằng". -Hồ Chí Minh-
BaoNgoc vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Những người thích bài viết này:
Old 16-07-2012, 10:58 AM   #39
consihl
Chánh tổng
 
consihl's Avatar
 
Tham gia ngày: Dec 2011
Bài gửi: 844
Cảm ơn: 1,393
Được cảm ơn 2,028 lần trong 722 bài
consihl is on a distinguished road
Default

Trích:
BaoNgoc đã viết View Post
Nhà BaoNgoc cũng có bác ruột là Phan Ngụ, học viên khóa 1 Trần Quốc Toản (Được biết đó là tiền thân Trường sĩ quan Lục quân đầu tiên của QĐND VN)
Bác Ngụ hy sinh tại mặt trận Quảng Trị năm 1968.
Trường SQ Trần Quốc Tuấn, Bảo Ngọc ạ! Nay có thêm tên gọi mới (ngoài tên gọi truyền thống Trường SQLQ1) Trường Đại học Trần Quốc Tuấn- nằm tại Xã Cổ Đông Thị xã Sơn Tây- TpHN.
consihl vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Những người thích bài viết này:
Old 16-07-2012, 11:22 AM   #40
conduongcaiquan
Phó lý
 
conduongcaiquan's Avatar
 
Tham gia ngày: Jun 2012
Đến từ: Giảng Võ đường
Bài gửi: 254
Cảm ơn: 306
Được cảm ơn 606 lần trong 217 bài
conduongcaiquan is on a distinguished road
Default

Trích:
consihl đã viết View Post

Nghĩa Trang LS Tân Biên là nơi chôn cất LS nhiều nhất cả nước, được đặt tại ngọn đồi ( cao điểm 48) thuộc xã Thạnh Tân- huyện Tân Biên, cách cửa khẩu Xa-mát 17km. Sang tuần consihl sẽ lên lại nơi đây. Trong Tcnao có ai cần tìm kiếm thân nhân LS ở khu vực Tây Ninh thì báo cho consihl, kết hợp chuyến đi này consihl sẽ tìm kiếm thêm.
Ngoài Tân Biên. consihl còn đến thắp hương cho LS Trần Kim Cận, quê Phong Thịnh, hi sinh năm 1968 hiện được xác định đang được chôn cất tại Nghĩa trang LS huyện Dương Minh Châu- Tây Ninh (ngôi mộ vô danh được tìm kiếm thông qua nhà ngoại cảm). Anh Cận là anh trai của bạn consihl( hiện là phó TGĐ công ty liên doanh mía đường Tate&Lyle Nghệ An)
Dangquan có một vài người bạn đang công tác ở TAND Tân Biên gần 10 năm nay, bác vào Tân Biên có cần thông tin thì có thể hổi thăm đ/c này (đường sá, đi lại, nơi ăn nghỉ...) rất nhiệt tình.
__________________
Ngái ngôi chi mà anh nỏ về? Hay là vì Anh...
conduongcaiquan vẫn chưa có mặt trong diễn đàn   Trả lời có trích dẫn
Những người thích bài viết này:
Trả lời

Bookmarks


Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quuyền Hạn Của Bạn
Bạn không thể tạo chủ đề phim
Bạn không thể gửi Trả lời
Bạn không thể gửi file đính kèm
Bạn không thể sửa bài viết của bạn

BB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 04:14 PM.


Forum hiển thị tốt nhất với trình duyệt FireFox
Xây dựng và phát triển bởi những người con đất Thanh Chương
Powered by: vBulletin Copyright ©2000-2014, Jelsoft Enterprises Ltd.