PDA

View Full Version : Chuyện kể dân gian


lê văn hiền
06-11-2012, 10:15 AM
Lúc còn nhỏ , tôi đã nghe lỏm được ở đâu đó , có ai kể một câu chuyện , mà nó đã luôn luôn đọng lại trong trí nhớ một đại ý như sau , . Xin nói ngay là trong số chúng ta có ai biết thì hãy viết lại cho rõ ràng hơn về câu chuyện này nhé ! tôi xin cảm ơn .

Ngày xửa ngày xưa , đã lâu lắm rồi . Tại một vùng quê có đứa trẻ nghịch ngợm , hay trèo lên cành cây đa to vắt qua đường ngồi chơi hóng mát . Một hôm có một ông quan văn cưỡi ngựa đi qua , thằng bé bèn vạch chim ra tè xuống , làm cho ông quan bị ướt cả đầu và quần áo , thật đáng ngạc nhiên là ông quan không tỏ ra tức giận mà ngược lại còn tươi cười , xoa đầu khen thằng bé giỏi , đồng thời lấy kẹo thưởng cho nó rồi đi ! Khỏi phải nói là thằng bé mừng đến cỡ nào ?
Rồi một thời gian sau , cũng ngồi chơi trên cây , và rồi cũng có một ông quan dắt ngựa đi qua , lần này là một ông quan võ . Thằng bé tiếp tục làm như lần trước , tức là vẫn tè cho ông quan ướt hết . Dừng lại , ông quan gọi thằng bé xuống , đồng thời rút gươm ra … chém ! ! ! ? :dk:

Anh Đặng
06-11-2012, 10:33 AM
Lại có chuyện kể ra ri:
Ông quan võ cùng con đi ăn cỗ về. Ra khỏi cổng nhà bạn, ông quan rút gươm ra dọa chém con trai.
Thằng con sợ hãi, không hiểu?
Ông bố giảng giải:
-Lúc ngồi trong mâm, cha gắp phải hai miếng thịt dính nhau (cắt không dứt khoát), kéo lằng nhằng mãi, thật bất tiện (mất mặt). Mày ngồi cạnh thấy vậy mà cũng không biết can thiệp. Hỏi khi ra trận, cha gặp nạn còn biết trông cậy vào đâu?
He he!

vietnc
06-11-2012, 05:20 PM
Câu chuyện này là chuyện của làng Ngọc Sơn quê tui, được các học giả người Pháp thuộc Viện Viễn đông bác cổ sưu tầm vào khoảng những năm đầu thế kỉ 20, cỡ vào khoảng năm 1915-1930 gì đó. Tài liệu được chép tay, hiện nay đang lưu trữ tại viện Hán Nôm, với tiêu đề: Ngọc Sơn thôn khai sách.

Sau này nhà nghiên cứu văn hóa dân gian Nguyễn Đổng Chi dịch và đưa vào bộ sách: "Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam". Câu chuyện có tiêu đề: Làm ơn hóa hại.

Xưa có Trần Công là người có lòng sốt sắng. Ai có việc gì nhờ vả, ông đều sẵn sàng. Trong đời ông, ông đã từng đi lại nhiều nơi, đến đâu cũng hết lòng giúp đỡ người nguy kẻ khó mà không quản ngại.

Một hôm Trần Công vai đeo đãy, tay chống gậy tới vùng Hạ-hòa. Ở đây đang có nạn hạn hán. Trời nắng chang chang như thiêu như đốt, ruộng nứt nẻ hết. Trải qua một đoạn đường dài, ông thấy khát khô cổ nhưng đi mãi vẫn không gặp một hàng quán nào cả. Ông ghé vào một nhà nọ ở bên đường. Cả nhà đều đi vắng. Nhìn vào chum vại, ông thấy khô kiệt. Vào nhà thứ hai cũng vậy. Ông vội đi tìm giếng nhưng không thấy đâu cả. Ông bèn trèo lên một hòn đá đứng để tìm ao hồ, nhưng bao nhiêu ao hồ đều khô rông rốc. Mãi sau mới thấy một đám đông đang lúi húi chắt mạch ở một vũng nọ, ông vội tìm đến nơi. Gặp một người cầm bình nước, ông gọi xin uống. Uống xong, Trần Công tỉnh ra liền hỏi:

- May quá, nếu không gặp ông, có lẽ tôi chết mất. Không ngờ ở đây hột nước lại hiếm đến như vậy.

Người kia đáp:
- Vâng, chúng tôi đều nguy mất. Đã hai năm nay cái bà thần Mưa ác nghiệt đã quên mất vùng này. Giá có ai lên đó nhắc bà ấy hộ nhỉ.

Trần Công khảng khái nói ngay:
- Vậy thì tôi xin đi tìm thần Mưa giục phải làm mưa sớm cho bà con ta!

Từ giã ra đi, Trần Công quyết tìm đến xứ sở của thần Mưa. Ông trèo lên nhiều núi, lội rất nhiều khe, qua rất nhiều ngày mà vẫn chưa đến. Một hôm, Trần Công trèo lên một quả đồi. Một con vượn già bị mắc bẫy, thấy có người đến thì kêu lên:
- Cứu tôi với! Cứu tôi với!
Ông vội chạy lại tháo bẫy cho nó. Được tự do, vượn hết lời cảm ơn ông. Nó hỏi:
- Ông đi đâu bây giờ?
- Ta đi tìm xứ sở của thần Mưa.
- Xứ sở của thần Mưa còn xa đây lắm, ông già rồi làm sao có thể tới nổi?
- Dù xa bao nhiêu ta cũng quyết đi để giục thần Mưa phải mau mau cứu vùng Hạ-hòa đang bị hạn.
- Thế thì để tôi biếu ông một vật.
Vượn bèn bảo ông ngồi chờ, rồi chạy vội vào rừng, chốc sau nó trở lại với một cái gậy con. Đưa cho Trần Công, vượn nói:
- Cái gậy có phép rút đất, ông có thể đi bất cứ nơi nào cũng được, chỉ cần nói chỗ mình đến là đủ.
Trần Công vui vẻ nhận món tặng vật, cảm ơn vượn rồi bảo gậy:
- Hỡi thần gậy, hãy đưa ta đến xứ sở của thần Mưa.

Tự nhiên ông thấy mắt hoa lên, cây cối núi non hai bên như chạy rạt rất nhanh về phía sau, chỉ độ nửa buổi là đứng lại. Ông nhận thấy mình đứng giữa một nơi quang cảnh lạ lùng. Nhưng ở cũng có người và vật như ở trần gian. Ông hỏi nhà thần Mưa, người ta chỉ cho ông. Ông gọi đến cổng. Có tiếng nói vọng ra: - "Ai đó mời vào".

Bước vào nhà, ông thấy một bà già hom hem đang nằm trên giường. Ông hỏi:
- Bà có phải là thần Mưa không?
- Phải.
- Tại sao bà để cho trần gian có những vùng hạn hán đến nỗi không đủ nước mà uống. Sao bà ác thế? Bà không biết ở hạ giới người ta rủa bà hàng ngày hàng giờ đấy ư?

Bà già không nói gì, mời ông ở lại khoản đãi cơm nước tử tế. Ở được vài ngày vẫn không thấy bà làm gì cả, suốt ngày chỉ nằm rên khừ khừ, Trần Công lại tới nhắc. Bà già nói:
- Ta vốn có phận sự làm mưa ở trần gian. Nhưng mấy lúc này ta bị một ác chứng không thể đi đâu được. Ta có ý chờ con gái ta về, nhưng không hiểu sao nó đi chơi lâu quá! Nay trời cũng có lệnh truyền bảo làm mưa, ta muốn cậy ông làm hộ.
- Tôi thì biết gì mà làm.
- Công việc kể ra không có gì khó lắm, chỉ cần làm theo lời dặn là đủ. Ông nhìn trên vách kia có một cái bầu, nếu ông bằng lòng đi, tôi sẽ múc nước đầy bầu cho ông. Bên cạnh bầu có một nhành lá. Chỉ cần trèo lên lưng con sư tử mà ngồi cho vững. Nó sẽ đưa ông đi tới những miền đã định sẵn. Thế rồi ông cứ nhúng những nhành lá vào bầu mà vẩy xuống, nhưng phải vẩy từ từ mới được.
- Thế thì tôi sẵn lòng làm giúp. Bà cứ sắm sửa mọi thứ ngay đi!

Bà già ngồi dậy ra bể múc đầy bầu nước và gọi một con sư tử đến dặn dò mọi việc, Trần Công trèo lên lưng sư tử, một tay cầm bầu, một tay cầm nhành lá. Sư tử liệng một vòng trên không rồi bay xuống hạ giới lần lượt đến những chỗ làm mưa. Trần Công nhìn xuống thấy mọi vật đều nhỏ li ti như hạt bụi. Nhưng ông lo lắng đến công việc đã hứa. Ông bèn cầm nhành lá nhúng vào bình rồi vẩy lia lịa. Nhìn xuống đã thấy một phía trời mịt mù. Ông đoán chắc là mưa to, trong lòng lấy làm thích thú. Ông cứ lần lượt vẩy mãi, vẩy mãi, mỗi lần đến một chỗ mới. Khi đi đến vùng trời Hạ-hòa, ông sực nhớ tới những lời than phiền hạn hán của những người dân nơi đây, bụng bảo dạ:

-"Ta phải cho họ thêm một ít nước để bù vào những cơn nắng hạn dữ dội, chứ mưa như thế chắc không thấm tháp gì. Và lại để đền ơn cho họ đã cứu ta khỏi chết khát". Bèn không vẩy nữa mà cầm cả bầu dốc ngược. Thấy thế sư tử tỏ vẻ hoảng sợ ngoái lại bảo ông dừng tay, rồi quay trở về. Chỉ một lát sau nó đã về đến nhà. Bà già ra đón hỏi. Ông thực thà kể lại đầu đuôi. Nghe đoạn, bà già chép miệng:

- Thôi, thế là ông đã làm hại người ta rồi. Ở chốn ấy bây giờ chắc chẳng còn một mống nào sống sót.

Trần Công nghe nói giật mình, nhưng vẫn không tin lời bà già lắm. Hôm sau ông từ giã thần Mưa ra về. Chiếc gậy rút đất lại đưa ông xuống cõi trần một cách chóng vánh. Đường đi qua vùng Hạ-hòa, ông dừng lại để xem thử thế nào. Thì ra ở nơi này nhà cửa, cây cối, người và vật đều chẳng còn một tí gì. Cả cái mô đất cao cũng bị hóa bằng, nếu không có hòn đá lớn mà ông nằm nghỉ hôm nọ còn lại, thì cơ hồ ông cứ tưởng là cõi hoang vu nào thưở trước. Ông tặc lưỡi hối hận:

- Thật có ai ngờ làm ơn hoá hại

quanlenh
06-11-2012, 05:46 PM
Mong là chỉ chuyện dân gian
Tình thương vô ý thế gian thiếu gì
Diễn đàn đang buổi suy vi
Làm ơn đừng để mất đi nghĩa tình
Tình yêu thân thiết quê mình
TCNAO hãy chân tình vì nhau!

ducnc
08-11-2012, 08:38 PM
Em chỉ nhớ nhất câu chuyện ni:

Ở một làng nọ có 1 gia đình nghèo có ông bố già, 2 vợ chồng trẻ và 1 đứa con nhỏ. Ông già đau yếu nhưng 2 vợ chồng chả ngó ngàng gì đến. Đứa trẻ thì rất thương ông thường lén cha mẹ đưa phần cơm nó cho ông ăn.

Ông bố thường than phiền về cách đối xử của dâu con vì thế càng làm họ khó chịu. Cuối cùng 2 vợ chồng bàn mua 1 cái sọt to bằng tre để bỏ ông cụ vào đem lên rừng. Không ngờ đứa trẻ đã nghe hết tất cả.

Khi người cha đi mua cái sọt nó hỏi: cha ơi, sao cha mẹ lại vứt ông đi?
- Không, cha mẹ không có thời gian chăm sóc ông nên đưa ông đến nơi có người chăm sóc ông tử tế, ông sẽ vui hơn ở nhà mình.
- Thế mỗi khi nhớ ông thì con làm sao đến thăm ông được hả cha?
- Nơi ấy xa lắm con ạ. Con không biết đâu.

Vì sợ hàng xóm biết chuyện nên họ đợi đến tối mới hành động.
Khi thấy cha mang ông nội ra khỏi nhà đứa bé nói:
- Cha ơi, khi nào xong việc cha nhớ mang cái sọt về nhé.
Bố nó ngạc nhiên hỏi: - Để làm gì hả con?
Đứa trẻ ngây thơ trả lời: Thì để lúc nào bố già con sẽ đựng bố vào sọt mang bố vứt đi chứ.

2 vợ chồng nghe xong hối hận đem ông già vào nhà và từ đó chăm sóc rất chu đáo.

Anh Đặng
09-11-2012, 12:15 PM
Lại cụng có chuyện ra ri:
Thằng bé đi học về, thấy cha nó đang đục một cái bát bằng gỗ. Nó hỏi cha đẽo mần chi?
Cha nó nói: Ông mày già rồi, tay chân lập cập, hay làm bể bát. Cha mần cì đọi gỗ, khi ông mần rớt khỏi bể!
Chủ nhật, nghỉ học thằng bé cũng loay hoay ngồi đục, khoét cái bát gỗ. Cha nó đi cày về hỏi:
Con mần chi đó? Nó hồn nhiên nói: Con đẹo cì đọi để khi mô cha tra như ông mà ăn cơm khỏi bể mất mấy cì đọi sứ.
He he!
Các cố trước đây nói hình ảnh: Sóng trước đổ đâu, sóng sau đổ đấy.
Người học nhiều thì nói trự: Luật nhân quả?

Anh Đặng
09-11-2012, 06:59 PM
Tranh thủ khi ducnc đi vắng, kể thêm chuyện nựa:
Nhạ Bù nhiều bạn, toàn là bạn rượu(!). Nhiều khi chỉ trọng bạn mà quên mất người nhà(!).
Bựa nọ, lão đi uống rượu về, gàcon99 tỏ vẻ sợ sệt, rỉ tai:
-Khi nại có đứa nghi là ăn trộm vô nhà, tui lấy gậy đuổi hắn đi. Không may lỡ tay, đập hắn chết mất, dừ đang bỏ trong cì bì, sau bụi chuối...
Nhạ Bù hốt hoảng:
-Án mạng, chết rồi. Liệu mà mần răng không thì đi tù cả nút?
Hai vợ chồng vội bàn mưu, tính kế: Có lẹ phị nhờ ai đó mang "cì bì" đi phi tang cho rảnh?
Nhưng tính toán mãi không biết nhờ ai?
Gacon 99 lo sợ, nhắc từng người bạn rượu, gọi điện cầu cứu:
-Nhờ Quê nhà cấy? Hắn nhanh nhẹn?
Quê nhà tìm cách: Tui đang ôn thi mần răng được!
-Nhờ Phan Kim Bảng cấy:
Phan: Tui mấy lâu ni bận túi bụi, đang chỉ đạo TW4!
-Nhờ Thanhbinhngo:
Thanhbinhngo: Mô được, tui yếu bóng vía mần mô được chuyện nớ, các bác thiếu chi người?
-Hay Lệ Giang:
Lệ Giang đạ không giúp lại bí mật đi báo với Công an huyện (!).
Bù phải "hạ sách": Thôi có lẹ phị nhờ chú Bính (em trai Bù) thôi?
Gàcon99: Khoan, cả năm trời khi thì thịt mang, khi thì thịt chó, tiết canh vịt, ba ba,... nỏ khi mô ta mời chú được bựa. Dừ hoạn nạn ri, hắn không giúp lại chửi cho thì khốn?
Không có cách mô khác. Nhạ Bù run run gọi điện, kể lại sự tình.
Không chần chừ, Bính nói ngay: Anh chị cứ bình tịnh, em xuống dừ...
Nhạ Bù chứa chan nước mắt: Khổ em tui, khi vui, có chén rượu, chút mồi không khi mô anh nhớ đến chú. Khi có việc lâm nguy, chỉ có chú đến với anh. Hu hu!
Chú Bính vừa đến thì bọn lính của Hựu Lam cụng kéo đến (theo lời mách của Lệ Giang).
Khám nghiệm hiện trường thì trong cì bì chỉ có một hình nộm cơn chuối, nỏ có thằng kẻ trộm mô(!).
Thì ra mẹo của gacon99 dạy chồng!
Ke ke!!!

quanlenh
09-11-2012, 09:25 PM
Ý nói: Lời trong bữa nhậu toàn do rượu nói!
Là chí cốt thì phải hiểu !

Anh Đặng
09-11-2012, 09:29 PM
Ý nói: Lời trong bữa nhậu toàn do rượu nói!
Là chí cốt thì phải hiểu !

-Kính bác!
Lại có ý:
-Ba chén rượu huênh hoang, "ruột bỏ ra, da bốc vào".
-Khi đụng sự hệ trọng mới biết thế nào là tình cốt nhục!
Hehe!

thanhphong
10-11-2012, 03:28 AM
Những kẻ chất phác, ngây thơ mà sự giáo dục phó mặc cho tự nhiên theo thiên tính, là những kẻ buông lỏng tâm hồn mình cho khách qua đường

Muốn làm nên việc lớn cần phải có những người trầm mặc

Yoritoma Tashi chê những kẻ táo bạo, phiến động nhất thời, những kẻ không tự chủ và cũng không chịu lo kiểm soát, ngự trị những cử chỉ lố lăng của mình, là bọn người "tư tưởng trên bắp gân".

"Tư tưởng trên bắp gân", nghĩa là gì? Với những người ấy, không cần phải chất vấn làm chi cho nhọc... Gương mặt hay dáng điệu.

Cái "bản ngã", cái chỗ thâm sâu huyền bí của họ, chỉ như một cái "thành" không củng cố, không tường luỹ, ai muốn ra vào cũng thong thả. Những kẻ nông nỗi, lơ đễnh, không cần quan sát cũng có thể hiểu được thâm tâm của họ.

Những người như thế, không thể đảm đương sự lớn. Muốn làm nên việc lớn cần phải có những người trầm mặc: vui buồn, mừng giận không hề bao giờ lộ sắc.

Điềm tĩnh là một trạng thái của nội giới... Bởi ta điềm tĩnh nơi trong, nên bề ngoài dáng điệu và cử chỉ mới thấy đặng vẻ im lặng. Cái đó, là tinh thần ảnh hưởng vật chất.

Nhưng, vật chất cũng ảnh hưởng lại tinh thần: những cử chỉ điềm đạm, nếu khéo giữ gìn, cũng khiến được tâm hồn trầm tĩnh.

Trị được thân thể, cử động của mình, là đã đi được một bước khá dài trên con đường điềm đạm.

Đi ban đ êm, những kẻ nhát đường hay huýt gió, ca hát, ra dáng điệu thản nhiên... rồi thì cũng nhờ đó mà bớt sợ.

Lúc ta buồn bực chán nản, nếu cứ nằm ỳ mãi một chỗ mà than thở, rồi cũng sẽ vì đó mà buồn bực, chán nản thêm. Trái lại nếu ta phản động lại, ca hát, vui cười... tức thời những cái chán, cái buồn cũng theo tiếng cười mà tiêu ma đi hết.

Trong quân đội, người ta cũng dùng một phương pháp ấy. Muốn khêu gợi sự tôn kính và vâng lời theo mạng lệnh bề trên, người ta bày ra cách "chào cứng đơ và thẳng cẳng", đó là dùng cử động bề ngoài để chi phối bề trong.

Trong những cuộc hành lễ của các tôn giáo, những cử động nhất định như quì, lạy, đọc kinh, v.v... cũng đều do một nguyên tắc ấy mà ra. Thật vậy, những cử chỉ khiêm nhường gây cho con người có một tâm hồn khuất phục, sợ sệt... Muốn có đức tin và lòng tôn kính, hãy bước vào đền thờ hay chùa miễu, hãy dự vào những cuộc cúng lễ đi... thì rồi ta sẽ có một đức tin như những tín đồ chân thánh của các tôn giáo ấy vậy. Kẻ nào có đạo mà ít đi nhà thờ, không bao lâu sẽ không còn đức tin về đạo của mình nữa.Pascal nói: "Hãy quỳ gối và đọc kinh đi, rồi thì đức tin sẽ đến cho anh".

Vậy với những ai muốn có một tâm hồn điềm đạm, hãy trước hết gìn giữ kỷ cương một thái độ trầm tĩnh, thì rồi sự trầm tĩnh sẽ đến, tràn ngập nơi lòng mình không sai vậy.

Tại sao ta không lo điêu luyện tinh thần trầm tĩnh nơi trong trước, lại lo huấn luyện cử chỉ trầm tĩnh bên ngoài. Cái đó không có gì lạ. Ý chí trị cái hiện tượng của cảm tình dễ hơn là ngăn cấm cảm tình ấy. Giận, ta có thể trị liền cái tay ta đừng đánh đập một cách dễ dàng hơn là trị cái giận ấy đừng cho có nó. Rồi thì sự điềm tĩnh bề ngoài ấy, nó ảnh hưởng lại tinh thần bên trong của ta. Nếu ta làm bộ giận dữ rồi thì, một lúc nữa, ta sẽ giận ngay thật.

Người ta thường để ý thấy rằng, trình độ con người càng cao bao nhiêu, thì những cử động vô ý thức của thiên tính càng giảm bấy nhiêu.

Những kẻ chất phác, ngây thơ mà sự giáo dục phó mặc cho tự nhiên theo thiên tính, là những kẻ buông lỏng tâm hồn mình cho khách qua đường.

"Chế ngự những dáng điệu cho có mực thước, giữ gìn lời nói cho có khuôn thước, ấy là thái độ của những tâm hồn cao thượng".

Tóm lại, bất kỳ là ở vào trường hợp nào, nếu muốn trầm tĩnh, trước hết hãy lo giữ gìn cho sắc mặt và dáng điệu có một thái độ thản nhiên. Chắc chắn, ta sẽ thắng được mối cảm xúc nơi lòng và lần lần tâm hồn trở nên yên lặng.

Cách Tập Luyện

Trước hết, ta phải nhất định giữ gìn kỷ cương không cho mặt lộ vẻ kinh ngạc, hay bực bội vì những khó chịu do giác quan ta nhận thức.

Nghe một tiếng động to và bất ngờ, đừng giật mình hay la hoảng, hãy trầm tĩnh ngay và im lặng. Thấy cái gì lạ, dữ... đừng tỏ dấu ngạc nhiên hay kinh khủng. Đi xem hát, những lúc nhiệt hứng, đừng la lối om sòm. Rủi có đụng chạm, hay té ngã, cũng cứ thản nhiên, đừng nhăn mày nhíu mặt, tỏ dấu đau thương. Đừng để ai tội nghiệp cho mình cả. Đi xe, nếu phải bị chờ đợi, cứ thản nhiên đừng tỏ vẻ bực mình. Bất kỳ là ở trường hợp khó chịu nào, cũng phải khéo léo lợi dụng nó để luyện cử chỉ điềm tĩnh của mình.

Đừng tưởng làm như thế là tỏ ra nhu nhược, có một cử chỉ tiêu cực, thụ động. Trái lại, người như thế là người dũng mãnh nhất đời.

Đối với những xúc động về tinh thần, cũng nên lấy một cử chỉ ấy mà đối phó. Có ai nhục mạ mình, hoặc làm phật lòng mình, hãy điềm nhiên, đừng tỏ dấu khó chịu cả. Nếu cần phải trả lời, hãy ung dung tươi tỉnh mà trả lời, vắn tắt và thản nhiên, đừng cho sắc mặt biến đổi theo mối cảm của tâm tình. Bất kỳ là một sự vật nào, bất kỳ là một người nào hãy tập ngó ngay bằng cặp mắt lạnh lùng, quả quyết.

Phản ứng như thế, lâu ngày rồi thì ta sẽ thấy, chung quanh, người hay vật, không còn ảnh hưởng gì đối với ta như xưa nữa cả. Trì chí kiên tâm, một ngày một chút, đừng nản lòng, đừng gián đoạn... Một ngày kia, không xa đây, các bạn sẽ thấy đời mình thay đổi mới lạ...

Anh kép hát A. Dieudonné sau khi đóng vai Napoléon, anh thấy cái người của anh đổi khác. Những cử chỉ, những dáng điệu của Napoléon, mà anh bắt chước lâu ngày, đã thâm nhiễm vào cái người của anh, anh tưởng mình là đấng anh hùng cái thế kia và có những tính nết can đảm, quả quyết, tin mình.(trích- cái dũng của thánh nhân)


Theo Mienbinhyen

đại can
10-11-2012, 06:10 AM
Tranh thủ khi ducnc đi vắng, kể thêm chuyện nựa:
Nhạ Bù nhiều bạn, toàn là bạn rượu(!). Nhiều khi chỉ trọng bạn mà quên mất người nhà(!).
Bựa nọ, lão đi uống rượu về, gàcon99 tỏ vẻ sợ sệt, rỉ tai:
-Khi nại có đứa nghi là ăn trộm vô nhà, tui lấy gậy đuổi hắn đi. Không may lỡ tay, đập hắn chết mất, dừ đang bỏ trong cì bì, sau bụi chuối...
Nhạ Bù hốt hoảng:
-Án mạng, chết rồi. Liệu mà mần răng không thì đi tù cả nút?
Hai vợ chồng vội bàn mưu, tính kế: Có lẹ phị nhờ ai đó mang "cì bì" đi phi tang cho rảnh?
Nhưng tính toán mãi không biết nhờ ai?
Gacon 99 lo sợ, nhắc từng người bạn rượu, gọi điện cầu cứu:
-Nhờ Quê nhà cấy? Hắn nhanh nhẹn?
Quê nhà tìm cách: Tui đang ôn thi mần răng được!
-Nhờ Phan Kim Bảng cấy:
Phan: Tui mấy lâu ni bận túi bụi, đang chỉ đạo TW4!
-Nhờ Thanhbinhngo:
Thanhbinhngo: Mô được, tui yếu bóng vía mần mô được chuyện nớ, các bác thiếu chi người?
-Hay Lệ Giang:
Lệ Giang đạ không giúp lại bí mật đi báo với Công an huyện (!).
Bù phải "hạ sách": Thôi có lẹ phị nhờ chú Bính (em trai Bù) thôi?
Gàcon99: Khoan, cả năm trời khi thì thịt mang, khi thì thịt chó, tiết canh vịt, ba ba,... nỏ khi mô ta mời chú được bựa. Dừ hoạn nạn ri, hắn không giúp lại chửi cho thì khốn?
Không có cách mô khác. Nhạ Bù run run gọi điện, kể lại sự tình.
Không chần chừ, Bính nói ngay: Anh chị cứ bình tịnh, em xuống dừ...
Nhạ Bù chứa chan nước mắt: Khổ em tui, khi vui, có chén rượu, chút mồi không khi mô anh nhớ đến chú. Khi có việc lâm nguy, chỉ có chú đến với anh. Hu hu!
Chú Bính vừa đến thì bọn lính của Hựu Lam cụng kéo đến (theo lời mách của Lệ Giang).
Khám nghiệm hiện trường thì trong cì bì chỉ có một hình nộm cơn chuối, nỏ có thằng kẻ trộm mô(!).
Thì ra mẹo của gacon99 dạy chồng!
Ke ke!!!
Đọc truyện ni, độc giả cảm nhận một cốt truyện lô gíc, bố cục chặt chẽ, ngôn từ giản dị nhưng đầy sức lôi cuốn. Để có được một chuyện như thế này đối với tác giả Anh Đặng nỏ có chi là khó khăn bởi nội dung câu chuyện là sự thật mà chính tác giả đã trải qua.bdh. ke ke. Nhã Bù thì không nói mần chi chơ mấy anh em: Quê Nhà, Phan Kim Bảng, Thanh Binh Ngô,...hay bớp lòng của tác giả Anh Đặng coi ý đó nà....
*Theo dân gian: - Lấy người để kể chuyện mình
- Mượn gió bẻ măng.
* Theo cụ Tôn Tử: - Rung cây dạo khỉ.
:bv::dc::bd:

quanlenh
10-11-2012, 08:01 AM
Tui tâm đắc ý cuối cùng :Rung cây dọa khỉ (Quenha, Phankimbang, Thanhbinhngo, ... đều trong tầm ngắm) !

ducnc
10-11-2012, 11:38 AM
*Theo dân gian: - Lấy người để kể chuyện mình
- Mượn gió bẻ măng.
* Theo cụ Tôn Tử: - Rung cây dạo khỉ.

Ở xạ em mà xỏ xiên a ri là đập chắc to chơ không phải chạ mô :gr: :gr: =)) =)):

hongquyetpn
10-11-2012, 12:12 PM
Lại có chuyện ra ri :
Xưa có ông làm bên Tòa án huyện ( là cha thằng bạn tui ) mời mấy ông trong cơ quan về nhà chơi, cũng hiếm khi anh em đến nhà nhau nên cha thằng bạn tui mới nói với vợ :
- Mẹ mi ra mần thịt nốt con Ga ấp cho anh em tui nhậu bựa, nỏ mấy khi anh em đến nhởi.
Bà vợ chạy ra truồng Ga, bắt con ga đang ấp, ga thì đang ấp lại giống ga tre nên trọng lượng cả lông chưa tới 1 kg, nhưng khách thì tới 6 người, chưa kể 2 mẹ con đang ở nhà trong, nể khách quý, bà vợ múc hết cả nước cả cái ra đãi khách, chỉ còn mỗi cái đầu gà. Thằng con hỏi mẹ ( tức là thằng bạn tui ) :
- Rứa mẹ ko trừ cho con à?
- Thằng ni khờ rứa, mi cự ra ngoài nhà đợi ở cửa, kiểu chi các Bác hay cha mi cụng gọi vô ăn,
Thằng cu cũng ra ngồi ngoài cửa, ông bố thấy thế liền nói :
- Chơ con vô nhà mẹ dọn cơm cho ăn, cha và các Bác đang nhậu, vô ăn với mẹ đi con
- Trong nhà chỉ có cái trôốc ( đầu ) ga nựa thôi, có chi mà ăn nựa cha
Ông bố vừa quê, vừa giận nhưng ko biết làm thế nào cả, chỉ biết bựa sau đi học tui thấy thằng bạn bị mấy roi lằn dưới chân
hihi