PDA

View Full Version : Vè thằng Nhác


Thịnh Hoa
27-12-2010, 08:35 PM
Lẳng lặng mà nghe,
Cái vè thằng Nhác,
Trời đã phó thác
Tính khí anh ta.

Buổi còn mẹ cha,
Theo đòi thư sự,
Cho đi học chữ ,
"Nhiều chữ ai vay?"

Cho đi học cày.
Rằng:"Nghề ở đợ!"
Cho đi học thợ
"Nói nghề ấy buồn."

Cho đi tập buôn,
"Ấy nghề ngồi chợ!"
Việc làm tránh trớ ,
Chỉ biết ăn chơi.

Cha mẹ qua đời ,
Không ai cấp dưỡng,
Dáng đi thất thưởng,
Như thể cò hương.

Bụng đói giơ xương,
Miệng thời tu hú,
Tay chân cù rũ,
Như tướng cò ma.

Cô bác xót xa ,
Kêu cho nắm gạo,
Bỏ mồm trệu trạo,
Sợ nấu mất công.

Chết rũ giữa đồng ,
Rồi đời thằng Nhác.
(Sưu tầm- HTL khi học lớp 5<1973-1974>, nay nhớ lại)

lytc
28-12-2010, 11:49 AM
Bài này cụng được học à Bác? hi, hồi còn đi học ở nhà, thi thoảng nhìn thằng em trai, bố lại vừa cười vừa đọc bài này nên mấy chị em đứa nào cũng thuộc. Chỉ mỗi tội là nó nghe mà không chịu chăm lên tí mô cả. Rành buồn ni !

doilabekho_89
28-12-2010, 02:24 PM
đấy không phải là thằng nhác mà la lượi quá mức.nhưng vẫn phải suy nghĩ lại bạn có giống như thế ko nhé

Thịnh Hoa
28-12-2010, 03:58 PM
Bài này cụng được học à Bác? n

Đúng cháu ạ!Chương trình hệ 10 năm, hồi đó lớp 5 là lớp đầu tiên của cấp 2.Thế hệ của cô học bài này , cô vẫn nhớ như in, cô giáo dạy cô đã giảng (đây là văn học dân gian). Cô còn nhớ có một chú thích ở SGK giải thích rằng"trên đời không có người nhác đến mức thế nhưng các tác giả dân gian đã cường điệu hóa(nói quá) phê phán những người nào lười biếng quá mức và cũng để răn dạy con người ta một bài học sâu sắc
Thời của cô còn viết báo tường, nhiều bạn viết hay (ví dụ :vè ngủ gật , vè nhác học ...)
Tóm lại , phải khẳng định, trí tuệ của cha ông ta thời xa xưa không hề tầm thường, và cũng không kém phần sâu sắc, từ chỗ đó họ cũng hay suy diễn các vấn đề nào đó trong cuộc sống.
Cô cũng ngộ ra rằng thế hệ xưa thường hay cố chấp, nên chi nói năng với họ là phải "uốn lưỡi" kẻo làm mếch lòng họ, làm họ tự ái, buồn lòng (trừ cô ra!:24:)

quanlenh
28-12-2010, 04:03 PM
Sửa vài lỗi chính tả :

Lẳng lặng mà nghe,
Cái vè thằng Nhác,
Trời đã phó thác
Tính khí anh ta.

Buổi còn mẹ cha,
Theo đòi thư sự,
Cho đi học chữ ,
"Nhiều chữ ai vay?"

Cho đi học cày.
Rằng:"Nghề ở đợ!"
Cho đi học thợ
"Nói nghề ấy buồn."

Cho đi tập buôn,
"Ấy nghề ngồi chợ!"
Việc làm tránh trớ ,
Chỉ biết ăn chơi.

Cha mẹ qua đời ,
Không ai cấp dưỡng,
Dáng đi thất thưởng,
Như thể cò hương.

Bụng đói giơ xương,
Miệng thời tu hú,
Tay chân cù rũ,
Như tướng cò ma.

Cô bác xót xa ,
Kêu cho nắm gạo,
Bỏ mồm trệu trạo,
Sợ nấu mất công.

Chết rũ giữa đồng ,
Rồi đời thằng Nhác.

(Thịnh Hoa Sưu tầm- HTL khi học lớp 5<1973-1974>, nay nhớ lại)

thanhbinhngo
29-12-2010, 08:05 AM
Đúng cháu ạ!Chương trình hệ 10 năm, hồi đó lớp 5 là lớp đầu tiên của cấp 2.Thế hệ của cô học bài này , cô vẫn nhớ như in, cô giáo dạy cô đã giảng (đây là văn học dân gian). Cô còn nhớ có một chú thích ở SGK giải thích rằng"trên đời không có người nhác đến mức thế nhưng các tác giả dân gian đã cường điệu hóa(nói quá) phê phán những người nào lười biếng quá mức và cũng để răn dạy con người ta một bài học sâu sắc
Thời của cô còn viết báo tường, nhiều bạn viết hay (ví dụ :vè ngủ gật , vè nhác học ...)
Tóm lại , phải khẳng định, trí tuệ của cha ông ta thời xa xưa không hề tầm thường, và cũng không kém phần sâu sắc, từ chỗ đó họ cũng hay suy diễn các vấn đề nào đó trong cuộc sống.
Cô cũng ngộ ra rằng thế hệ xưa thường hay cố chấp, nên chi nói năng với họ là phải "uốn lưỡi" kẻo làm mếch lòng họ, làm họ tự ái, buồn lòng (trừ cô ra!:24:)

Cô nhắc ra dừ mỳ nhớ. Khi nớ cháu năng nhỏ, cháu cũng được nghe rất nhiều bài vè dài, hay, rất riêng của Thanh Chương ta.

Cháu nghị vè cò lẹ là một bài thuộc dạng văn học dân gian. Vè ngày trước (nói cố chút) thường được truyền nhau bằng mồm, người ny thuộc, đọc rồi người khác thuộc theo. Vè cò lẹ đựơc xuất phát trong lao động, sản xuất, và trong đời sống sinh hoạt của nhân dân lao động nên mang âm hưởng dân gian. Vè thường là những câu ngắn, rất vần và hỏm hỉnh nên dễ thuộc - Điều này phù hợp và lôghic với việc phần đa không biết chữ của các cụ ta ngày trước.

Ở quê bọn cháu có một oông nớ năm nay cũng gần 90 tuổi rồi, nhưng mà dừ người ta vẫn nhắc về bài vè oông nớ đặt ra cách đây 50 năm để "tặng" cho một người "bạn" của con gái mình - sau khi hai bạn cấu xé nhau một trận tơi bời, kết cục con gái ông ta bị đau hơn. Bài vè nớ dài lắm !

Đồng ý với Cô về nội dung trên.
Cảm ơn Cô !

lytc
30-12-2010, 03:50 PM
Cô cũng ngộ ra rằng thế hệ xưa thường hay cố chấp, nên chi nói năng với họ là phải "uốn lưỡi" kẻo làm mếch lòng họ, làm họ tự ái, buồn lòng (trừ cô ra!:24:)

Cháu chào cô,
Trước tiên cô cho phép cháu đổi cách xưng hô Cô - Cháu nhé, tại vì ở nhà cháu toàn gọi o, mự, bác....chứ ít khi được gọi Cô như ra ngoài HN học ( nhưng cháu lại thích gọi Cô hơn,hihi). Cháu không nhầm thì hình như Cô và mẹ cháu cùng tuổi.
Cháu cảm ơn lời ngộ của cô, quả thật là bây giờ đọc lại bài viết của mình cháu mới thấy câu hỏi vô tình nhưng lại không hẳn mang một nghĩa. Lần sau cháu sẽ để ý hơn trước khi đăng bài ạ.
Cảm ơn Cô nhiều!